Xabi Alonso - người hùng thầm lặng

Tiền vệ ngôi sao của tuyển Tây Ban Nha và Real Madird Xabi Alonso tên thật là Xabier Alonso Olano là một đứa con của xứ Basque, Tây Ban Nha.

Tiền vệ tấn công: Biểu tượng của sự hoa mỹ

Bài viết thứ 2 trong loạt bài về vị trí và vai trò cầu thủ...

Bóng đá tổng lực

Một khái niệm về hệ thống chiến thuật nổi tiếng gắn với thương hiệu của "Những người Hà Lan bay...

Catenaccio

Hệ thống phòng ngự kinh điển từng đưa Inter Milan và tuyển Italia lên đỉnh cao thế giới

WM: Luật việt vị và cuộc cách mạng chiến thuật

Điều gì đã tạo nên tên tuổi của 1 HLV được xem là vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Anh?

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đội bóng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đội bóng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

Barcelona dưới thời Martino

(Đường dẫn đến khung thành) - La Liga đã đến rất gần với trận El Classico thứ 167, tờ Zonalmarking đã nói gì về Martino - HLV mới của Barcelona - trong những trận đấu đầu tiên của ông ở Barca?

Thực ra, trong khi hàng loạt các đội bóng lớn ở châu Âu tiến hành thay đổi HLV, Barcelona có lẽ đã không để cho Gerardo Martino và chính đội bóng của mình trở thành một phần của "trào lưu" đó nếu như Tito Vilanova, HLV của họ, gặp vấn đề về sức khoẻ.

Barcelona trước thời Martino:


Một trong những lý do quan trọng khiến cho nhiệm vụ của Martino ở Barcelona trở nên phức tạp hơn, và là lý do chủ yếu khiến cho HLV này được lựa chọn để thay thế người tiền nhiệm, đó là làm thế nào để thay đổi cách tiếp cận trận đấu cho đội bóng Catalan.

Điều này vốn dĩ ra là HOÀN TOÀN KHÔNG THỂ ĐƯỢC! Tuy nhiên, thất bại kinh hoàng 7-0 bất chấp việc kiểm soát hoàn toàn thế trận trong cả 2 lượt đấu với Bayern Munich ở bán kết Champions League mùa giải trước là một trong những cú sốc thực sự, khiến cho Barcelona buộc phải suy nghĩ lại về phong cách chơi bóng ưa thích của mình.

Trong các cuộc tranh luận về lối chơi, người Catalunya lo ngại rằng, sẽ có những Baryern thứ 2, thứ 3... sẽ tiếp tục đánh bại Barcelona trong tương lai nếu như họ không nhanh chóng cải tiến Tiki-Taka của mình. Thứ nữa, vấn đề về tranh chấp bóng bổng, các pha cố định, cuộc chiến thể lực và khả năng chơi bóng hai bên cánh cũng đều là những vấn đề luôn là nỗi ám ảnh của Tiki-Taka.

Thực ra, nếu như Vilanova không gặp vấn đề về sức khoẻ, trận đấu với Bayern có thể đã ít trở nên tồi tệ đến như thế. Người ta dễ dàng nhớ đến một thông điệp in trên áo trong của cầu thủ ghi bàn mặc dù nó chỉ diễn ra chưa đến 1 phút, nhưng lại không thèm nhớ đến việc chiếc ghế HLV của Tito Vilanova đã để trống đến tận 3 tháng tính đến trước trận đấu với Bayern. Tất nhiên, ông đã bị buộc phải trở lại băng ghế huấn luyện trong trận bán kết đó, nhưng có lẽ mọi thứ đã là quá trễ.

Với một CLB, việc để trống ghế HLV trưởng lâu đến thế có thể là một vấn đề thực sự: Cường độ tập luyện, sự tập trung của cầu thủ, tinh thần thi đấu của cả đội... Đó là chưa kể, trợ lý của Tito Vilanova, ông Jordi Roura có vẻ như không có đủ khả năng dẫn dắt đội bóng. Hẳn nhiên, không thể hạ thấp vinh quang trong chiến thắng của Bayern, nhưng ít ra, với một Barca toàn vẹn hơn, có lẽ họ sẽ không thể thắng tới 7 bàn như vậy.

Dù sao, các CLB đều phải rút ra được bài học từ những thất bại của mình. Và rõ ràng, Barca cần phải thay đổi.

Martino trước khi cập bến Barcelona:

Barcelona rõ ràng là muốn tìm kiếm một HLV có phong cách phù hợp với triết lý bóng đá của mình: Cầm bóng, pressing, và sử dụng sơ đồ 4-3-3. Và những điểm tương đồng rõ ràng trong tư duy bóng đá của Martino và Pep Guardiola khi cả hai cùng là học trò của Marcelo Bielsa là một trong những nền tảng thuyết phục. Như Jonathan Wilson từng nói:
Chơi bóng trong một đội hình sáng tạo và giàu cảm xúc của ông Bielsa năm 1992, Martino chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi triết lý kiểm soát bóng, chạy chỗ, và pressing.

Ed Malyon của tờ Daily Mirror viết:
[Martino] là một HLV có phong cách phù hợp hoàn hảo với đội bóng chủ sân Camp Nou, một phong cách cân bằng hơn nhiều so với người thầy của mình (Bielsa) - người đã tạo ra hẳn một trường phái bóng đá - và giống như việc Pep Guardiola chịu ảnh hưởng từ Bilbao của Bielsa, Martino có lẽ sẽ biến Barcelona thành một phiên bản nâng cấp từ Newell của Bielsa ngày nào.






Mặc dù vậy, đội bóng của ông Martino còn có thể thể hiện một khuôn mặt hoàn toàn khác, như Paraguay phòng thủ kín kẽ ở  World Cup 2010 và Copa America 2011. Ở World Cup, họ đã suýt làm thay đổi cả chức vô địch khi Cardozo đá hỏng 1 quả penalty trong trận tứ kết với Tây Ban Nha, trận đấu mà hàng tấn công đội tuyển xứ Bò tót bị tê liệt hoàn toàn. Ở Copa, mọi thứ thậm chí còn tuyệt vời hơn khi Paragauy tiến thẳng đến chung kết với 5 trận hoà liên tiếp và nghiền nát theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng Uruquay trong trận chung kết bằng lối chơi pressing tổng lực. Đương nhiên, với một đội bóng như Barcelona, Martino chẳng việc gì phải chơi phòng thủ như vậy cả!

Rupert Fryer của SouthAmericanFootball.co.uk nói:

12 tháng cùng với "Boring-Paraguay", Martino đã cho cả thế giới thấy rằng, ông là một HLV rất biết cách thích nghi, rằng ông là người có thể bước ra khỏi cái bóng của chính mình để chơi bóng thực dụng bất cứ khi nào đội bóng cần.





Thay đổi lối chơi?

Đã có những thay đổi nhỏ trong lối chơi của Barca mùa này. Neymar đến, David Villa, Thiago Alcantara và Eric Abidal, những người đã không chơi quá 17 trận mùa trước, phải ra đi. Nhưng đội hình xuất phát của Barca gần như không thay đổi, và thay vì hướng ánh nhìn đến Neymar, mọi suy nghĩ đều tập trung vào triết lý bóng đá của Martino.

Cuộc tranh luận này càng trở nên sôi nổi sau chiến thắng 4-0 tại Rayo Vallecano vào tháng trước. Rõ ràng kết quả chẳng có gì khác biệt, nhưng Rayo dã cầm bóng đến 54% trong trận đấu đó. Nên nhớ, suốt từ thời của Pep Guardiola đến nay, Barcelona chưa bao giờ để bất kỳ đối thủ nào giữ bóng nhiều hơn trong một trận đấu.

Thống kê đó không nói lên rằng Barca đã thi đấu kém đi! Pedro Rodriguez đã ghi bàn từ một pha phản công mẫu mực khiến cho Carlo Ancelotti - HLV của Real, đối thủ trực tiếp của Barcelona phải thốt lên: "Thật ngạc nhiên! Một Barcelona chơi phản công!"

Cùng với việc tỉ lệ chuyền bóng chính xác của Barcelona trong trận đấu đó vẫn thuộc vào loại tốt nhất của họ trong vòng 5 năm trở lại đây, tỉ lệ kiểm soát thấp nói lên rằng, người Catalan đã thôi cố gắng giành lại quả bóng nhanh nhất có thể như họ đã từng làm trước đây.

Từ các cầu thủ:

Gerard Pique đã nói thế này trước khi Martino đến:
Chúng tôi đã chơi bóng dưới sự huấn luyện của các HLV homegrown trong nhiều năm qua với Pep và Tito. Triết lý chơi bóng của chúng tôi được phát huy triệt để đến mức cả đội bóng gần như đã trở thành nô lệ cho nó. Và giờ đây, Tata đến.Ngoài triết lý bóng đá gần tương tự về khả năng cầm bóng, ông ấy còn mang đến cho chúng tôi những cách thức tiếp cận trận đấu mới mẻ hơn trong một số trường hợp. [Giả như], nếu đội bóng đang chịu áp lực tấn công, một pha bóng dài lên phía trên để kéo lùi đối thủ lại và cho bạn thêm thời gian để...thở là điều cần thiết.

Nếu như chúng ta có thể phản công thì tốt hơn nên tận dụng điều đó. Toàn đội đang cần phải cải thiện ở một vài chỗ, và mỗi cầu thủ đều phải nắm cho được điều mà HLV thực sự muốn họ làm. (Cesc Fabregas)

Càng có nhiều cách tiếp cận trận đấu càng tốt! Một lúc nào đó, bạn sẽ thấy rằng có một số cách giải quyết trận đấu tốt hơn là chuyền bóng lòng vòng bên ngoài vòng cấm địa, kiểu như là sẽ "đổ xe bus 2 tấng" trước khung thành và sẵn sàng tung những pha phản công chết người. (Messi)
















Một số người sẽ cảm thấy không hài lòng khi Barcelona đã không thể chiến thắng về tỷ lệ chuyền bóng trong trận đấu với Vallecano. Emiliano Contreras của tờ Marca đưa ra 5 câu hỏi về phong cách của Martino(1), trong đó có 2 câu quan trọng là: Tại sao Azulgranas lại từ bỏ khả năng kiểm soát bóng vượt trội đã từng đưa họ lên đỉnh cao thể giới? Tại sao vai trò của những cầu thủ như Xavi và Iniesta lại trở nên ít quan trọng chưa từng thấy như vậy? Điều đó khẳng định rằng, Rayo đã thực sự vượt qua Barca trong cuộc chiến giành quyền kiểm soát bóng nhờ những đường chuyền được phát động từ những vị trí rất thấp.


Bản sắc:

Để biết vấn đề bản sắc của Barcelona dưới thời Martino, trước tiên cần phải nắm rõ về cái cách mà hệ thống cũ của họ đã hình thành. Từ kết quả của những tình huống ngẫu nhiên cho đến hình thành một bản sắc thi đấu độc đáo nhất của bóng đá hiện đại.

Khởi nguyên của nó, đương nhiên, là từ Guardiola, một fan cuồng nhiệt của đội bóng xứ Catalan từ khi còn nhỏ, và được chính tay Johan Cruyff đưa vào đội trẻ, giao cho vị trí tiền vệ kiến thiết trung tâm. Về sau, khi sự nghiệp bắt đầu xuống dốc, ông vẫn tiếp tục khẳng định niềm tin về lối bóng đá ban bật (passing football). Khi trở thành HLV, ông có 1 năm ở Barcelona B để từng bước củng cố niềm tin cho chính mình và CLB. Và Pedro và Sergio Busquets là những trái ngọt đầu tiên.

Với đội 1, ông đã sử dụng một đội hình "cây nhà lá vườn" hoàn toàn, từ thủ môn cho đến các hậu vệ, tiền vệ, và tiền đạo. Bộ ba "tiền vệ nguyên tử" của ông không chỉ là những cầu thủ xuất sắc của La Masia, mà còn là những người coi ông là thần tượng. Cesc Fabregas trở về quê hương với mong muốn được khoác trên mình chiếc áo số 4 lẫy lừng của ông. Cuối cùng, Tito Vilanova, với gene La Masia, sắm vai hoàn hảo trong vai trò trợ lý.

Đó là điều mà không ai không biết. Báo chí và các phương tiện truyền thông đã nhắc đi nhắc lại đến hàng nghìn lần trong suốt 5 năm qua.

Nhưng liệu có một Culé, hay thậm chí là cổ động viên trung lập nào lại cảm thấy vui mừng khi thứ bản sắc phải mất đến hàng nhiều thập kỷ để hình thành của đội bóng Tây Ban Nha lại dễ dàng bị một kẻ ngoại đạo từ Argentina xa xôi khước từ? Barcelona của Pep Guardiola sẽ chết và có lẽ sẽ phải mất mười năm, hai mươi năm, hay thậm chí là ba mươi năm và xa hơn nữa, một đội bóng siêu việt như thế mới có thể được hồi sinh. Martino vẫn sẽ khai thác được những điểm mạnh của Barcelona, nhưng đơn giản, ông không phải là người của La Masia.

"Các bạn đang có 1 HLV không đến từ La Masia hoặc Hà Lan" - Martino nhẹ nhàng khẳng định.

Phòng thủ:

Một lý do khiến đội hình của Martino bị nghi ngờ nhiều hơn hai người tiền nhiệm là vì ông (hoặc CLB) đã không ký hợp đồng bất kỳ một trung vệ mới nào trong kỳ chuyển nhượng vừa qua. Hai HLV trước đó có thể đã có Javier Mascherano, Alex Song, Sergio Busquet để trám vào vị trí trung vệ khi cần, nhưng đó là khi Gerard Pique không trồi sụt phong độ, Carles Puyol không gặp vấn đề thể lực, và Eric Abildal chưa ra đi.

Một cách nhìn khác, rõ ràng, Barcelona đang cố gắng tiếp tục phát huy những điểm mạnh của mình, thay vì giải quyết những điểm yếu. Điều này rõ ràng khiến cho Barcelona trở nên thú vị hơn từ góc nhìn chiến thuật. Thực tế mà nói, có vẻ như mọi chuyện đang biến chuyển theo chiều hướng ít kỷ luật hơn, đặc biệt là với một Alex Song đã thi đấu không tốt suốt mùa giải đầu tiên của mình.

Điều tích cực nhất ở đây có lẽ là sự kỳ vọng vào một Marc Bartra đang tiến bộ rất nhanh.

Thực ra, không thể đánh giá hàng phòng thủ Barcelona theo kiểu cô lập quan hệ giữa các tuyến như thế được! Rõ ràng là theo chiến thuật tổng thể, Barcelona đã không quá cần một trung vệ khi họ đang cầm bóng. Lập luận của Guardiola là, các tiền vệ của ông có thể đảm nhiệm vai trò này hoàn hảo: Trong một đội hình dâng cao, các trung vệ phải thường xuyên chơi bóng ở... giữa sân, và hậu vệ chỉ đơn giản là một khái niệm về vị trí (chứ không phải vai trò), hoán chuyển vị trí và chạy chỗ là tất cả những gì cần thiết để làm hệ thống phòng thủ trở nên hoàn hảo.

Tuy nhiên, không phải lúc nào đội bóng cũng nắm quyền kiểm soát bóng. Và sự yếu kém của vị trí trung vệ sẽ lộ rõ khi đội bóng không áp đặt được lối chơi lên đối thủ. Và nếu Martino không cảm thấy phiền lòng khi đội bóng của ông phải chịu áp lực tấn công từ đối thủ, như trận gặp Rayo, thì một trung vệ thực sự là điều cần thiết. Tương tự như vậy, nhiều người cũng cho rằng nếu Barcelona cần một kế hoạch B cho các phương án tấn công khi cách tấn công cũ bị vô hiệu hoá, thì họ cũng cần phải có 1 trung vệ đích thực nào đấy. Đại loại thế.

Pressing:

Tiếp theo sau, ta phải xét xem Barcelona đá pressing đến mức nào. Martino từng là 1 HLV cực kỳ thích lối đá pressing toàn cục khi còn là HLV ở Argentina. Hệ quả là, một vài ngôi sao ít có thói quen phòng thủ như Messi cũng được yêu cầu phải pressing tích cực hơn. Messi chịu phòng thủ một cách chăm chỉ, đó thực sự là một thay đổi quan trọng.

Nhưng Paco Remez, HLV của Rayo, cũng thừa nhận rằng, đội bóng của ông đã cầm bóng tốt hơn vì Barca chủ động đá thấp thay vì gây áp lực. Barca của Martino đã cho thấy sự linh hoạt trong lối chơi thay vì chăm chăm cướp bóng bằng mọi giá như trước đây: "Rất khó để pressing khi đối phương chơi bóng dài, vì thế, điều quan trọng là anh cần tập trung khi bóng đã vượt qua phần sân nhà."

"Pressing không chỉ phụ thuộc vào cách bạn tập luyện, mà còn phụ thuộc vào niềm tin và động lực chơi bóng của các cầu thủ." Theo Guardiola, cả đội thường bắt đầu mệt mỏi khi bước sang mùa xuân, và gần như kiệt sức khi bước sang giai đoạn sau của Champions League. Barcelona có thể pressing mãi? Jonathan Wilson cho rằng, thật là quá hi hữu khi một đội bóng chơi pressing tích cực như Barcelona lại có thể thống trị bóng đá châu Âu trong 3 năm liên tiếp. Thực sự, với chức vô địch La Liga thứ 5 trong kỷ nguyên của mình, Barcelona có vẻ đã hụt hơi khá nhiều so với danh hiệu thứ tư, danh hiệu cuối cùng dưới thời Guardiola. Có vẻ như Barcelona đã bắt đầu thay đổi thói quen, pressing tích cực hơn ở một số trận đấu, và thụ động hơn ở các trận còn lại.

Bóng bổng:

Barcelona hoàn toàn yếu đuối với những pha bóng bổng. Trong chiến thắng 3-2 trước Sevilla ở Nou Camp, Barcelona tỏ ra dễ bị tổn thương đến kinh ngạc trong các tình huống cố định. Trong trận gặp Valencia cũng tương tự, Helder Postiga bắt vô lê từ một pha tạt bóng và đánh đầu ở góc gần đã suýt khiến Barcelona phải ngậm ngùi chia điểm.

Điều này có nguyên nhân hoàn toàn dễ hiểu: Các hậu vệ của Barca thiếu chiều cao. Ngoài ra còn có một vấn đề khác: Tại sao Martino lại quyết định thay đổi hệ thống phòng thủ khu vực thành hệ thống 1 kèm 1 trong các pha phạt góc? Không phải Barcelona ít chiến thắng trong các pha đối đầu trên không hơn trước, mà là số lượng các pha đối đầu tăng lên, hệ quả là họ thủng lưới gần gấp đôi so với thời gian trước.

Sự kết hợp của 3 yếu tố: Chủ động chơi thấp, thiếu sự bổ sung vào vị trí trung vệ và thay đổi hệ thống phòng ngự khiến Barcelona giành nhiều thời gian hơn cho phòng thủ, và có lẽ, sẽ dễ bị thủng lưới hơn. May mắn là Victor Valdes đang có phong độ rất tốt.


Tiền vệ:

Sergio Busquets có thể là cầu thủ quan trọng  thứ 2 của Barcelona (sau 1 người quá hiển nhiên là Messi), trong thời gian gần đây, vị trí đó càng được củng cố. Anh gần như đã đóng những vai trò hoàn toàn khác nhau trong mỗi trận:

- Trận thắng 4-1 trước Real Sociedad, anh đá lùi sâu đến mức gần như là một trung vệ thứ 3 (một phần do Real Sociedad chơi 2 tiền đạo - điều khá hiếm ở La Liga), nhưng trong trận đó, anh chỉ đơn thuần là đá thấp hơn thay vì làm biến đổi toàn bộ cấu trúc đội hình thành 3-4-3 như thời Guardiola.

- Busquets cũng có thể chơi pressing tuyệt hay. Trong chiến thắng 3-2 trước Valencia, anh đoạt bóng từ một vị trí rất cao trong đội hình trước khi chuyền bóng cho Neymar dứt điểm. Một pha bóng tương tự ngay sau đó đã tạo điều kiện cho Fabregas chọc khe, và Messi mở tỉ số.

- Trận gặp Sevilla, Busquets đá rất rộng trước khi cắt bóng. Kết quả là Iniesta kiến tạo cho Alves ghi bàn.

Busquets thực sự quan trọng ở 2 khía cạnh chủ yếu: Bảo vệ các trung vệ khỏi các pha tấn công của đối thủ và hỗ trợ các tiền vệ trong vai trò tạo áp lực. Thể lực sung mãn và óc phán đoán vị trí khó ai bì kịp bên trong anh chính là món quà vô giá với chiến thuật phòng thủ của Barcelona.


Quay trở lại câu hỏi của  Contreras Emiliano, rằng tại sao Xavi và Iniesta lại ít quan trọng hơn dưới thời Martino. Ta có thể thấy rằng, hai cầu thủ này đã không hoàn toàn là chính mình trong thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp nữa.

Phong độ của Iniesta vẫn rất tốt. Thống kê mùa giải vừa rồi cho thấy, số pha kiến tạo của anh đã cao đến kỷ lục. Điều này khiến người ta không ngừng ngạc nhiên, rằng vì sao trước đây anh lại có ít cơ hội tạo ra đường chuyền quyết định đến như vậy.

Nhưng Xavi thì không thể chiến thắng gánh nặng tuổi tác lâu thêm nữa. Anh vẫn là một cầu thủ tuyệt vời. Có lẽ vẫn còn ở đẳng cấp thế giới. Phong độ của Xavi từ 2008 đến 2011 thực sự quá ấn tượng: Một tiền vệ phi thường, ông chủ của hầu hết mọi trận đấu lớn anh có mặt. Như trận thắng 6-2 trước Real Madrid hồi 2009, Xavi có 4 pha kiến tạo và tỷ lệ chuyền bóng gần như tuyệt đối. Mùa giải tiếp theo, nếu như Casillas không chiến thắng Messi 2 lần trong các pha đối đầu, số bàn kiến tạo của Xavi có lẽ là 4 chứ không phải "chỉ" 2. Trận bán kết World Cup 2010 gặp Đức, anh di chuyển nhiều nhất, chuyền bóng nhiều nhất, và là tác giả của pha kiến tạo dẫn đến bàn thắng duy nhất. Đó mới chỉ là 3 ví dụ.


Xavi có lẽ chỉ hơi sa sút một chút. Nhưng chừng đó là quá đủ để Martino có quyền hoài nghi về khả năng chuyền bóng của cả đội. Lẽ ra, đây là thời điểm Xavi nên dừng bước, và nhường vị trí cho một cầu thủ sẽ thay thế anh trong tương lai. Nhưng Fabregas, người được kỳ vọng sẽ thế chỗ Xavi, lại không phải mẫu cầu thủ của những đường chuyền siêu kỷ luật như anh. Fabregas thích chuyền bóng sáng tạo hơn. Và đó là lý do người nhạc trưởng già vẫn phải ở lại.

Mất Thiago có lẽ là một sai lầm. Cầu thủ 22 tuổi này đã quyết định sẽ trở thành một tiền vệ trung tâm hàng đầu của Pep Guardiola ở Bayern thay vì là một tiền vệ trung tâm hàng đầu của Barca. Trao cơ hội cho Song và đẩy Busquets lên cao hơn có lẽ là một quyết định dễ hiểu.

Vì sao ảnh hưởng của Xavi vẫn cứ bị hẹp lại trong khi tỷ lệ chuyền bóng chính xác của anh (93%) vẫn cao nhất La Liga? Nếu như hầu hết mọi trận đấu lớn của Barcelona gần như đều cầu mong đến khả năng chiến thắng vấn đề tuổi tác và đẳng cấp quá khứ của Xavi, Martino tốt hơn hết nên bắt đầu tìm kiếm một phương án giải quyết trận đấu khác, nếu không, tất cả sẽ trở thành quá trễ.

Thực tế, Xavi và Iniesta chỉ mới cùng xuất hiện 1/2 số trận đấu chính thức của Barcelona mùa này.

Pedro và Sanchez:

Pedro vẫn luôn là cầu thủ tấn công phù hợp nhất của Barcelona. Anh không có tài như Messi, Neymar, Henry, Ibrahimovic, Eto’o hay Villa, nhưng anh biết mình cần phải làm gì, ở đâu, khi nào cần gây áp lực, khi nào cần chạy chỗ, và chạy chỗ như thế nào... vì anh luôn là một phần thống nhất của đội bóng. Anh có thể vui vẻ làm chim mồi để Messi mặc sức toả sáng, nhưng cũng có thể lập hattrick khi cần. Với một Barcelona chơi phản công, Pedro có thể sẽ còn toả sáng nhiều hơn nữa.

Mặc dù đôi khi cũng toả sáng, Sanchez vẫn gây thất vọng. Anh không có đủ những kỹ năng cần thiết (đúng ra là những kỹ năng phù hợp) để tương thích với lối chơi cả đội. Nhiều lần, lối chơi của Neymar và Messi khiến anh phát cáu. Vì sao ư? Vì đối với anh, học tập cách chơi bóng của Pedro: Ít cá nhân hơn, và đơn giản hơn. Dù sao, hành động chấp nhận làm mồi nhử để Messi ghi bàn trong trận gặp Ajax khẳng định rằng, anh có thể thay đổi.

Vì những khác biệt về lối chơi, Pedro chắc chắn sẽ được ưu tiên hơn trong những trận đấu quan trọng, như El Classico, còn với những đối thủ như Sociedad, thì để Sanchez đá cạnh Messi và Neymar cũng chẳng có vấn đề gì.

Neymar

Neymar là một cầu thủ cực kỳ tài năng, cũng là người có khả năng chơi bóng rất đồng đội. Anh vừa thể hiện được kỹ năng điều khiển bóng tuyệt vời, vừa có thể phối hợp hoàn hảo với Messi để đảm bảo không "lấn át" thiên tài người Argentina.

Điều đáng tranh luận là: Liệu một người như Neymar có cần thiết cho Barcelona của Messi hay không? Câu trả lời là có. Sự thiếu vắng Messi trong một số trận đấu quan trọng của Barcelona mùa giải trước đã chỉ ra rằng, đội bóng cần một nhóm siêu cầu thủ trong đội hình thay vì quá phụ thuộc vào Messi. Và hẳn nhiên, nếu Messi không thích điều này, HLV có thể lý giải rằng, Neymar có xu hướng dạt trái nhiều hơn, và khu trung tâm cũng như lệch phải vẫn là thánh địa của Messi.

Khi Messi vắng mặt, Neymar lập tức trở thành trung tâm của mọi đường lên bóng - điều mà không phải cầu thủ tấn công tài năng nào cũng có thể ngay lập tức thích ứng. Danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất trận trong chiến thắng 4-1 trước Valladolid với 1 bàn và 1 pha kiến tạo là minh chứng cho thấy phẩm chất thiên tài đó trong anh.

Messi:

Messi nói, anh thực sự rất phấn khích khi người đồng hương đến từ Rosario là Martino đến làm HLV cho Barcelona. Trước khi ông đến, số 10 của Barca đã không tiếc lời ca ngợi HLV này.

Nhưng vấn đề của Messi là anh đã bị thay ra đến 2 lần trong 2 trận đấu chính thức của Barcelona gần đây. Sự thật là Messi không thích bị thay ra, chí ít là anh muốn nâng cao kỷ lục ghi bàn của mình. Nhưng Martino không nghĩ thế! Ông muốn bảo vệ anh khỏi những chấn thương không cần thiết.

Messi không chấn thương đã là một món quà tuyệt vời dành cho Barca. Trên thực tế, anh rất ít khi chấn thương. Nhưng mùa giải trước, chấn thương hi hữu của anh đã khiến Barcelona gặp khó khăn vào giai đoạn sau của Champions League. Và Martino sẽ không muốn gặp lại xui xẻo đó. "Tôi có nhiệm vụ phải bảo vệ các cầu thủ của mình. Đặc biệt là anh ấy. Messi quá quan trọng cho những thời điểm quyết định của đội bóng."

Một điểm thú vị khác là vai trò của Messi trong đội hình. Không có bất kỳ một nghi ngờ nào về vị trí tốt nhất dành cho Messi khi nhìn thấy những kỷ lục ghi bàn mà anh lần lượt xô đổ vào khoảng 2 mùa giải trở lại đây. Trong mùa giải cuối cùng của mình, đôi khi Guardiola cũng cho Messi đá hẹp hơn, và nhường vị trí "số 9 ảo" cho Sanchez, nhưng đó chỉ đơn thuần là những thử nghiệm.

Câu hỏi được đặt ra là, liệu Messi có được phép chơi như 1 "số 9 ảo" như dưới thời của Guardiola hay không? Trước đây, trong sơ đồ không tiền đạo thực sự, Messi thường được xếp lệch phải. Eto'o hoặc Henry (sau này là Villa và Pedro) được yêu cầu đá cao hơn, thu hút các hậu vệ cánh và tạo khoảng trống cho cầu thủ người Argentina di chuyển vào trung tâm để chơi như một "số 10" thay vì "số 9".

Nhưng mọi thứ đã thực sự thay đổi. Ngày nay, người ta hiếm khi nhìn thấy Messi chơi bóng kiểu như thế. Anh vẫn tham gia lên bóng, vẫn phối hợp và là một phần của hệ thống, nhưng anh ở lại vị trí cao nhất trên hàng công lâu hơn, và gần như trở thành một tiền đạo thuần tuý. Nghe có vẻ bình thường, nhưng vị trí mới của anh lại là một trong những cuộc cách mạng chiến thuật thực sự.

Trong những trận đấu cân bằng, Messi đá lùi sâu hơn để thực hiện vai trò kép: Vừa hỗ trợ xây dựng lối chơi, vừa xâm nhập vòng cấm để dứt điểm. Bàn thắng thứ 3 trong trận gặp Valencia là một trong những ví dụ cụ thể: Có Messi, Barca chiếm ưu thế hoàn toàn về số lượng tiền vệ trước khi trực tiếp ghi bàn. Ngoài ra, anh cũng có thể để mặc các tiền vệ phía sau thực hiện nhiệm vụ chiếm lĩnh thế trận để thi đấu như một tay săn bàn thuần tuý.

Với Martino, Messi thi đấu gần giống một tiền đạo thực sự hơn bao giờ hết: Anh thực hiện ít hơn khoảng 10 đường chuyền/trận so với trước đây, nhưng lại sút nhiều hơn một ít.

Sơ đồ:

Ban đầu, Guardiola là 1 HLV trung thành của sơ đồ 4-3-3. Nhưng về sau, cùng với sự phát triển của lối chơi toàn đội và sức mạnh của "số 9 ảo", ông lần lượt thử nghiệm 3-4-3 với hàng tiền vệ kim cương, và thậm chí là 3-3-4. Guardiola luôn tìm mọi cách đẩy cao đội hình để chơi một thứ bóng đá tấn công mạnh mẽ, đè bẹp mọi đối thủ.

Với Martino, ông vẫn chưa có ý định rời khỏi 4-3-3. Có vẻ như Barcelona của ông ít di chuyển hoán đổi vị trí , yếu quyết của lối chơi cầm bóng áp đặt trận đấu của Guardiola. Và vì thế, ngoài sự phối hợp giữa Pedro và Alves, về mặt sơ đồ chiến thuật, Martino không tạo được nhiều ấn tượng.

Busquets đá thấp, Messi nhô cao, nghĩa là hình dạng sơ đồ của Barca gần như cố định. Một vài trận đấu đầu mùa giải đã cho thấy, có vẻ như chỉ có một mình Fabregas, cầu thủ đang thể hiện rất tốt trong mùa này, là được phép chơi tự do. Nhưng liệu anh ta có được chơi tự do như thế trong những trận đấu lớn? Gần nhất là El Classico tối nay?

Ta vẫn chưa thấy được, đội hình của Martino sẽ chống lại các đối thủ lớn như thế nào. Và vì thế, sẽ rất thú vị khi chờ đợi những biến thể chiến thuật của ông lần lượt xuất hiện. Một trong số đó là đặt Iniesta vào một vị trí tự do khác để kết hợp với Fabregas, nhưng trong trường hợp đó, ông phải hi sinh Neymar.

Messi cũng không thích bị kéo ra khỏi vị trí ưa thích của mình. Và vì thế, có thể Martino sẽ bị chê trách vì có quá ít các phương án sắp xếp, nhất là khi Champion Leagues bắt đầu vòng đấu Knock out, và các kế hoạch A đều lẫn lượt bị bắt bài.

Chuyền dài?

Barca đã chuyền dài nhiều hơn, giống như cái cách mà họ đã làm trước khi Guardiola đến, thời mà họ kiểm soát bóng một cách tự nhiên và không hoàn toàn bị ám ảnh bởi nó. "Chúng tôi không muốn thay đổi phong cách chơi bóng của CLB. Nhưng Rafael Marquez hồi 5 năm trước cũng rất hay chuyền dài" - Martino nói - "Nghĩa là chúng tôi đang mở rộng lối chơi thay vì thay đổi nó"


Victor Valdes đã tung ra đến 20 đường chuyền vượt tuyến trong chiến thắng 4-0 trước Rayo Vallecano, và 16 đường chuyền trong số đó không có địa chỉ cụ thể" - Guillem Balague nói.

Martino lý giải: "Rayo đá ép sân rất tốt, và thật khó để tiếp tục sử dụng những đường chuyền ngắn. Chúng tôi đã có những phương án chuyền dài, và đấy là lúc sử dụng chúng."


Tỷ lệ chuyền dài của Barcelona thực ra là thấp hơn mùa giải trước. Nhưng điều làm họ trở nên khác biệt là những đường chuyền vượt tuyến để tấn công trực tiếp đối phương. Chiến thắng 1-0 trước Celtic là một ví dụ điển hình.

Việc sử dụng những đường chuyền vượt tuyến để xé toang hàng phòng ngự đối phương không chỉ giúp cho Barcelona tận dụng triệt để những điểm mạnh của Neymar, Fabregas, Pedro, và Sanchez, mà còn là tiền đề để họ có cơ hội dứt điểm nhiều hơn so với trước. Hẳn nhiên, hậu quả là họ sẽ không dễ dàng kiểm soát bóng như trước, và triết lý "giữ bóng để phòng ngự và tấn công" sẽ không còn sử dụng được nữa.

Kết luận:

Trong những trận đấu đầu tiên, rõ ràng, Martino đang tìm mọi cách để hoà hợp phong cách chơi bóng đã từng giúp Barcelona lên đỉnh thế giới với những cách thức tiếp cận trận đấu đa dạng hơn: Đầu tiên là cách thức chuyền và luân chuyển bóng, cố gắng giữ tỉ lệ giữ bóng ở mức cao nhất, nhưng tăng cường các pha chuyền vượt tuyến để tấn công hoặc giải toả áp lực cho tuyến sau; tiếp theo là tháo bỏ chút ít tính kỷ luật ở hàng tiền vệ để bổ sung vào đó một cỗ máy tấn công thực sự (Messi). Pressing vẫn là một phần quan trọng trong lối chơi của Barcelona, nhưng có thể sẽ không được sử dụng trong một vài thời điểm để duy trì thể lực; phản công cũng được bổ sung vào hệ thống vận hành.

Hẳn nhiên, tất cả chỉ mới là bắt đầu, và Barcelona còn cần phải đợi đến những trận El Classico và các đối thủ thực sự ở Champions League mới có thể chứng minh được sức mạnh. Nhưng có lẽ, Barcelona đã thực sự tìm thấy một HLV hoàn hảo cho mình - người hiểu rõ khả năng của đội, nhưng đủ tỉnh táo để phá vỡ truyền thống trong một khoảnh khắc để biến đội bóng trở nên khó lường hơn.

-------------
(1) 5 câu hỏi của Emiliano:
1/Tại sao vai trò của những cầu thủ như Xavi và Iniesta lại trở nên ít quan trọng chưa từng thấy như vậy?
2/ Tại sao Victor Valdes nhiều lần được chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trong một đội hình ra sân có rất nhiều cầu thủ hàng đầu thế giới?
3/  Tại sao Azulgranas lại từ bỏ khả năng kiểm soát bóng vượt trội đã từng đưa họ lên đỉnh cao thể giới?
4/ Sau từng ấy năm, tại sao đây mới là lần đầu tiên chúng ta nghe Messi nói rằng "có thể sẽ có một ngày chúng tôi cần phải đỗ "xe bus 2 tấng" trước khung thành?
5/ Tại sao Pique cảm thấy mình cần phải khẳng định: "Chúng tôi đã là nô lệ của Tiki-Taka"?

Trúc Phong
Dịch từ: Zonalmarking

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

[Aston Villa - Liverpool] Vấn đề thực sự của Liverpool là gì?

(Đường dẫn đến khung thành) - Với những gì đã diễn ra ở Villa Park cuối tuần vừa qua, việc dành cho Liverpool thêm một bài viết là điều hoàn toàn xứng đáng!


1. Liverpool đã khởi đầu trận đấu ra sao?

Liverpool đã khởi động trận đấu theo đúng cái cách mà người ta nghĩ: Bê nguyên đội hình đã đánh bại Stoke city vòng đấu trước để hành quân đến Villa Park, với Coutinho đá lệch trái, Henderson bên phải, Aspas lùi sâu, Sturridge chơi rộng phía trên, và bộ đôi Gerrard - Lucas chơi toàn diện phía dưới. Hệ quả là, trong vòng 12 phút đầu trận đấu, Liverpool đã chiếm đến 70% tỷ lệ kiểm soát bóng. Khoan nói đến số cơ hội, như tôi đã nói, đội bóng của Brendan Rodgers không kiểm soát bóng để tạo cơ hội, họ giữ bóng để không bị tấn công.

Vấn đề của Rodgers là, đối thủ lần này của ông, HLV Paul Lambert, người từng đánh bại ông đến 3/4 lần đối đầu tại Premier League, là chuyên gia sử dụng bóng đá phòng ngự phản công. Trong lượt đi mùa giải trước, Aston Villa của ông thậm chí đã ghi đến 3 bàn vào lưới Liverpool khi chỉ có 27.9% tỷ lệ kiểm soát bóng.

Theo nhận xét của Jamie Redknapp, mặt dù Coutinho đã thể hiện khá tốt trong phần lớn thời gian của hiệp một, nhưng có vẻ như việc để anh đá lệch trái là một sự phí phạm lớn với khả năng di chuyển không bóng tuyệt vời của cầu thủ Brazil này. Tuy nhiên, với Sturridge lại khác, khả năng di chuyển rất rộng sang hai bên cánh của anh thực sự khiến hàng phòng ngự Aston Villa chao đảo, chí ít là trong tình huống tạo ra bàn thắng.

Bàn thắng duy nhất trong trận đấu là bằng chứng hữu hiệu nhất cho thấy: Rằng Coutinho có thể nguy hiểm đến như thế nào khi được chơi ở trung tâm, rằng khả năng di chuyển rộng của Sturridge đã xé toang hàng thủ như thế nào, và sự phối hợp giữa bộ đôi cầu thủ trẻ này là tuyệt vời đến đâu. 

Sturidge (15) và Coutinho (10) trong tình huống ăn bàn (trái) và phạm vi di chuyển của Sturridge (phải)
Tuy nhiên, theo quan điểm của tôi, việc để mặc Coutinho bên cánh trái vẫn là một quyết định đúng đắn. Liverpool có thể trở nên nguy hiểm hơn khi Coutinho ở trung tâm, nhưng đồng thời, khả năng kiểm soát bóng giữ an toàn của họ cũng giảm sút đáng kể trong trường hợp đó. Trận giao hữu gặp Celtic là một ví dụ: Liverpool không có bất kỳ một tiền vệ đánh chặn đáng tin cậy nào để bảo vệ trung tuyến trong trường hợp Coutinho để mất bóng hoặc không đạt được phong độ tốt nhất kiểu như Seedorf và Gattuso hỗ trợ cho Kaka ở AC Milan thời Ancelotti. Với một người chủ trương chơi bóng an toàn như Rodgers, ông sẽ không liều lĩnh đến mức đó.

Suốt hiệp 1, rõ ràng, Aston cố gắng lùi sâu phòng ngự, đồng thời cắm chân chạy thần tốc Agbonlahor phía trên để đe dọa hệ thống phòng ngự Liverpool và giảm áp lực cho tuyến sau. Quả thực, chiến thuật này thực sự có hiệu quả, Aston đã vô hiệu hóa hầu hết các pha lên bóng của một Liverpool nhờ một hàng phòng ngự dày đặc, tỉnh táo, và nhận thức rất rõ ràng rằng Liverpool không phải là một đội bóng tấn công mạo hiểm. Hẳn nhiên, điều này đáng ra phải tiếp tục hiệu quả cho đến cuối trận nếu không có một phút xuất thần của Sturridge. Lambert không sai, nhưng ông không ngờ được sự vạn nhất: Ai có thể ngờ ở cái tốc độ di chuyển nhanh như thế, Sturridge lại có thể kéo đến hơn một nửa đội hình Liverpool lệch hẳn về góc trên bên trái sân đấu? Tấn công nhanh không bao giờ là điều Liverpool và Rodgers muốn. Lambert nghĩ vậy, và đôi khi, Rodgers cũng nghĩ vậy.

2. Điều gì thực sự đã khiến Liverpool gặp khó trong nửa sau trận đấu?

Riquelme99, trong một bài viết trên trang liverpoolfc.vn  đã đưa ra 3 nguyên nhân chủ yếu: Thiếu cầu thủ cơ bắp khi đối đầu trực diện, không sở hữu những tiền vệ cánh đủ tốt, và giảm khả năng cầm bóng vì không có Suarez.

Nhưng thực sự có phải là như thế?

Sau khi bị chọc thủng lưới, đội hình của Aston Villa đã có một chút thay đổi: Họ đẩy cao đội hình, chơi rộng hơn, và chủ trương khoét mạnh vào hai cánh của Liverpool. Khi cả hai cầu thủ chạy cánh của đối thủ là Henderson và Coutinho đều có thói quen bó vào trong, Lambert biết rằng, trung lộ của Liverpool là rất dày đặc. 

Sơ đồ bố trí đội hình của Aston Villa trong hai hiệp:

Aston Villa ở hiệp 1 (trái), hiệp 2 (giữa), và những pha tạt bóng vào khu cấm địa của họ (phải)
Nhìn vào cũng có thể thấy, mặc dù tỉ lệ kiểm soát bóng vượt hơn đối thủ, Liverpool vẫn có cớ để lo lắng trước những đợt tấn công của đối thủ khi chỉ 2 cầu thủ đá cánh là Enrique và Johnson.

Liverpool thậm chí đã bị đẩy lùi hẳn về sau nhờ những pha lên bóng từ hai cánh. Lambert thậm chí đã đưa Karim El Ahmadi vào sân để kéo Leandro Bacuna ra cánh, hi vọng khả năng của tiền vệ người Hà Lan này sẽ làm thay đổi cục diện trận đấu. Nhưng Rodgers cũng đã nhận ra điều này. Và ông đã trả lời ngay lập tức bằng bản hợp đồng mới - Aly Cissokho. Coutinho được trả lại vị trí sở trường trong phần còn lại của trận đấu. 

Liverpool chuyển sang đá phòng ngự phản công. Trên lý thuyết, họ có thể sử dụng tốt chiến thuật này nhờ đôi chân tốc độ của Sturridge, nhưng Sturridge không nhận được sự hỗ trợ từ tuyến sau như hiệp 1 nên đã không thể làm được điều kỳ diệu, Coutinho tiếp tục khẳng định rằng nhận định của Jamie Redknapp là sai lầm khi anh... càng chơi càng chìm ở vị trí sở trường, bộ đôi Gerrard - Lucas hiện tại không phải mẫu cầu thủ thể lực để càn quét bảo vệ cho hai trung vệ, và hơn nữa, triết lý bóng đá của Liverpool thời Brendan Rodgers không bao giờ là tấn công nhanh (và mạo hiểm), Liverpool không phải gặp khó, mà là họ tự làm khó mình.

Từ thời ở Swansea, Rodgers đã không sở hữu những cầu thủ có thể lực tốt. Đó là lý do ông sử dụng cái mà người ta gọi là Tiki-Taka để phòng thủ. Cầu thủ của Brendan Rodgers không nhất thiết phải có thể lực tốt, vì họ được yêu cầu dùng những đường chuyền, thay vì những pha tắc bóng đẹp mắt nhưng nguy hiểm để ngăn đối phương tấn công. Lúc đó, vấn đề duy nhất của họ là phải có thế trận, phải giữ được thế trận bằng bất cứ giá nào.

Rất hiếm khi đội bóng của Rodgers thi đấu thấp như trận vừa rồi. Nếu muốn chuyền bóng, bạn cần nhiều người hơn ở trung tuyến để chiếm lĩnh thế trận, nghĩa là phải đẩy cao đội hình. Chuyền bóng ở càng gần sân nhà thì càng nguy hiểm. Tỷ lệ chuyền 100-50-30* cơ bản của bóng đá hẳn ai cũng biết.

Hàng hậu vệ của 2 đội và vị trí của các cầu thủ Aston Villa
Nhưng trong nửa sau trận đấu trước, thống kê cho thấy, tứ vệ của Liverpool thậm chí chỉ trụ lại ở khoảng 27m trước khung thành so với 36m của đối thủ. Dù vẫn kiểm soát bóng nhiều hơn đối thủ một chút, nhưng thực ra, họ đã không thể chơi bóng theo cách của mình, phần vì sự mâu thuẫn giữa chính triết lý bóng đá của Rodgers với chiến thuật phòng ngự phản công, phần vì đối phương đánh thẳng vào điểm yếu chiến thuật của Rodgers bằng cách khoét cánh thật mạnh, và một phần nhỏ khác nữa là tốc độ của các cầu thủ đội khách.

Nếu có mặt Suarez, mọi thứ có thể sẽ khác?

Đáp án là không! Suarez có khả năng giữ bóng đặc biệt tốt, điều đó là không thể phủ nhận, nhưng như đã nói ở trên, Liverpool bị buộc phải lùi sâu, vì thế, khi đơn độc ở tuyến trên, tuyển thủ Uruquay cũng không có nhiều cơ hội để giữ bóng. Suarez lại không nhanh hơn Sturridge bao nhiêu để tận dụng những cơ hội phản công hiếm hoi, và ở khả năng phòng thủ bên cánh, anh cũng chẳng thể tốt hơn Henderson. Vấn đề ở đây là, nếu Liverpool chơi như bình thường, Suarez là sự khác biệt, nhưng khi Liverpool tự buộc đá vào chân mình, Suarez không thể tốt hơn Sturridge bao nhiêu.

Aston Villa đã có thể có ít nhất một bàn thắng nếu như không có sự xuất sắc của Mignolet. Nhưng thực ra, suốt trận đấu, họ đã không thể tận dụng tốt ưu thế về chiến thuật của mình. Và Liverpool đã chiến thắng với rất nhiều mối lo về đối thủ sắp tới - đội bóng sở hữu rất nhiều chuyên gia chạy cánh (mặc dù họ không đạt được phong độ tốt gần đây) - Manchester United.

Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành
--------------
* Tỷ lệ 100-50-30: Tỷ lệ chuyền bóng thành công thấp nhất để đảm bảo cân bằng cho đội bóng. Trong đa số các đội hình thi đấu, người ta thường chia sơ đồ chiến thuật thành 3 tầng: tuyến sau buộc phải chuyền bóng chính xác 100% và ngăn cấm dốc bóng vượt qua đối thủ, tỷ lệ đó được phép giảm dần ở tuyến tiền vệ (50%) và tiền đạo (30%).

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Brendan Rodgers và cuộc cách mạng lối chơi ở Liverpool

(Đường dẫn đến khung thành) - Tôi nhận được câu hỏi của một người bạn về cái gọi là Tiki-Taka của Liverpool dưới thời Brendan Rodgers. Thực ra, tôi không thường xem Liverpool thi đấu, nhất là Liverpool của Brendan Rodgers, vì thế, trả lời được câu hỏi này có thể là một điều tương đối khó khăn.

Tôi cũng đã xem qua một vài trận đấu của Liverpool tiền thời kỳ Rodgers, phong cách chơi bóng của Rodgers ở Swansea (cái mà người ta gọi là Tiki-Taka của Swansea), so sánh với Liverpool trong mùa đầu tiên ông dẫn dắt, và những biểu hiện trong những trận giao hữu đầu mùa của họ để cân nhắc về những tiềm năng của đội bóng này trong mùa giải không thi đấu cấp châu lục sắp tới.


1. Brendan Rodgers và Liverpool dưới thời Kenny Dalglish:

Brendan Rodgers là công thần của Swansea khi đưa đội bóng đến với Premier League lần đầu tiên kể từ khi giải đấu được đổi tên. Hơn thế nữa, ông còn biến Swansea thành một hiện tượng thực sự ở giải ngoại hạng ngay khi vừa lên hạng. Hạng 11 với chỉ 47 điểm có thể là một kết quả không quá nổi bật, nhưng kết quả không phản ảnh đúng những gì mà The Jacks đã thể hiện! Họ sử dụng quá tốt những cầu thủ thường thường bậc trung của mình trong giải đấu phân hóa giàu nghèo khủng khiếp là Premier League. Với Swansea, Rodgers đã khẳng định với thế giới rằng: Một đội bóng vừa thăng hạng (và không có một hợp đồng lớn nào) vẫn có thể chơi bóng sòng phẳng (thay vì phòng thủ tiêu cực) với phần còn lại của giải đấu.

Cách tiếp cận trận đấu của Swansea thời Rodgers thực ra mang nhiều yếu tố thực dụng. Trình độ chung của Premier League vượt xa những gì mà Swansea có nên họ sẽ bị hủy diệt hoàn toàn vì hàng phòng thủ yếu kém của mình trước khi kịp tạo ra cơ hội kiếm điểm. Tuy nhiên, các cầu thủ trong đội hình của HLV xứ Wales này đều là những cầu thủ có khả năng chuyền bóng tốt. Và nhờ đó, triết lý bóng đá của Rodgers trở thành "giữ bóng để không bị ghi bàn". Swansea là một trong những đội bóng tạo ra tỉ lệ cơ hội/thời gian kiểm soát bóng thấp nhất châu Âu mùa đó. Với Rodgers, thông số này là vô nghĩa! Ông thà chấp nhận tạo ra ít cơ hội còn hơn là tấn công nhanh để mất bóng và bị ghi bàn.

Hẳn nhiên, lối chơi an toàn này cũng khiến Swansea có được kết quả tốt hơn nhiều so với trình độ chung. Nhưng với một đội bóng mạnh mẽ hơn như Liverpool (đội bóng vấn thường thi đấu rất thành công với các đội bóng chiếu trên, nhưng lại hay mất điểm trước các đối thủ yếu hơn), thứ triết lý bóng đá "để không thua" đó có thể khiến Liverpool trở lại thời đỉnh cao hay không?

Với Liverpool thời gian đó, Kenny Dalglish đang là bậc thầy kích thích tinh thần thi đấu. Không có bất kỳ một cổ động viên Liverpool nào có thể chê bai tinh thần thi đấu của các cầu thủ đội nhà trong hai mùa giải đó. Không thể hiện được quá nhiều dấu ấn chiến thuật lên đội bóng, lối chơi của Liverpool thời Kenny Dalglish làm gợi nhớ phần quá khứ bản năng, nhiệt huyết, và đầy sức mạnh của bóng đá tiền hiện đại: Lên bóng nhanh, lối chơi quyết liệt. Liverpool là một trong những đội bóng thù ghét lối chơi dây dưa kiểu Tây Ban Nha hàng đầu giải đấu.


Vị trí quan trọng nhất, cũng là hình mẫu đặc trưng cho hệ thống của Dalglish là hai tiền vệ trung tâm. Vai trò của họ gần giống với các Volante của Brazil (tất nhiên, ở một vị trí cao hơn): Điều hòa công thủ, dùng nhãn quan chiến thuật, tổ chức trung tuyến, lối chơi bao sân và kỹ năng chuyền bóng để bảo vệ, hoặc giảm áp lực cho tuyến sau. Điều này rõ ràng không phải chỉ là hệ quả của lối chơi truyền thống Anh quốc, mà còn là hệ quả tất nhiên của tiềm lực đội bóng này: Nơi các tiền vệ trung tâm thường thi đấu chăm chỉ, mạnh mẽ, và luôn là những vị trí chơi tốt nhất cả đội (ngoại trừ trường hợp của Suarez)

Hầu hết những pha lên bóng của Liverpool đều bị ảnh hưởng bởi thói quen thi đấu của một vài cầu thủ tại vị trí này, như Raul Meireles, Henderson, Lucas, Gerrard thường tập trung hỗ trợ phòng ngự nhiều hơn và mở bóng sang cánh nên Liverpool thi đấu khá rộng, trong khi Adam có thói quen chuyền vượt tuyến hoặc đẩy bóng cho cầu thủ thi đấu ngay trước mặt mình nên những kỹ năng của Suarez được tận dụng tốt hơn... Tuy nhiên, nhìn chung, Liverpool vẫn là một đội bóng tấn công biên khi hai tiền vệ cánh của họ rất ít khi thi đấu bó vào trong, và tiền đạo cắm cao to của họ là Caroll không phải là mẫu cầu thủ thích nhận các đường chọc khe.

Liverpool đã không tận dụng được mọi kỹ năng của các cầu thủ (mà đặc biệt là Suarez) trong thời gian này. Việc chỉ sở hữu có 2 cầu thủ ở trung tâm khiến tiền đạo lùi bị buộc phải thi đấu rất thấp để thu hẹp khoảng cách hai tuyến đầu. Đó là chưa nói đến việc, cộng thêm một tiền đạo lùi không có nghĩa là tuyến giữa của Liverpool được "dễ thở" hơn chút nào.

3. Brendan Rodgers đã làm gì ở Liverpool suốt mùa giải qua?

Đến với Liverpool, Brendan Rodgers sẽ chơi cái gọi là Tiki-Taka, ông cần mẫu cầu thủ có khả năng chuyền bóng tốt và hạn chế cầm bóng. Hệ quả là, ông "hất cẳng" những cầu thủ không còn phù hợp với lối chơi mới như Dirk Kuyt, Fábio Aurélio, Maxi Rodríguez, Alberto Aquilani, Craig Bellamy, Joe Cole, Charlie Adam, Andy Carroll..., mang về một cầu thủ chuyền bóng đẳng cấp (dù thực ra đó là một bản hợp đồng không mấy thành công) là Nuri Şahin, và gầy dựng tương lai bằng những mầm non đầy triển vọng như Fabio Borini, Daniel Sturridge, Philippe Coutinho.

Hệ quả là, mùa giải đầu tiên của Rodgers đã kết thúc với vị trí thứ 7 (61 điểm sau 38 trận) và hiệu số bàn thắng cao ngất ngưỡng (+28). So sánh với mùa giải cuối cùng của Dalglish thì có khác biệt khá rõ (hạng 8 với 52 điểm, hiệu số +7). Tuy nhiên, họ vẫn xếp sau Everton và thậm chí là không giành được bất kỳ danh hiệu nào (và không được dự cup châu Âu) nên đây không bao giờ được xem là một mùa giải thành công cả!

Ngoại trừ cùng sử dụng sơ đồ chiến thuật 4-2-3-1 (sơ đồ đã trở nên quá phổ biến tại các giải đấu châu Âu ngày nay), có hai chi tiết giống nhau giữa thời Brendan Rodgers với thời của Kenny Dalglish là:

- Thứ nhất, vai trò của Gerrard ngày càng giảm sút. Với Kenny, vấn đề của ông là Gerrard đã không còn khả năng chơi bóng như chính anh thời đỉnh cao nữa, còn với Rodgers, vấn đề là ông đang muốn giảm bớt sức ảnh hưởng của huyền thoại sống này.

- Thứ hai, đội hình của cả hai cùng bị phụ thuộc quá nhiều vào Luis Suarez: Trong mùa 2011-2012 (thời Dalglish), mặc dù phải chơi hộ công, số bàn thắng mà Suarez ghi được nhiều gấp đôi các cầu thủ ghi bàn nhiều thứ 2 của cả đội (17 so với 9), ngoài ra, anh (cùng với Charlie Adam) là cầu thủ có nhiều pha kiến tạo nhất đội (11 pha). Thực ra, con số thống kê không đủ để thể hiện hết những gì mà Suarez đã làm được, anh không ngừng quấy phá mọi hàng thủ, là trung tâm của hầu hết các đợt lên bóng, xuất hiện liên tục tại các điểm nóng, tung ra vô số đường chuyền quyết định (và chỉ 1 số ít là được các đồng đội tận dụng thành công)... Đến mùa giải trước, Suarez thậm chí còn hiệu quả hơn trước với 30 bàn (nhiều gấp 3 lần cầu thủ xếp sau là Sturridge) và 6 pha kiến tạo trong 44 lần xuất hiện, bình quân cứ 110 phút, anh tạo ra 1 bàn thắng. Một điều thú vị khác trong mùa giải này là: Suarez luôn được lựa chọn trong tất cả các trận đấu Premier League anh có thể tham gia, và chỉ có 2 trận trong số đó là anh bị thay ra giữa chừng (lượt đi trận gặp Wigan: ra sân phút 87, lượt về trận gặp Swansea: ra sân phút 78 khi đội đã thắng 5-0). Tính trong tất cả các trận đấu anh có thể tham dự trên toàn mặt trận, anh cũng chỉ không xuất hiện từ đầu đến cuối trong 4 trận đấu mà thôi!


Xét về lối chơi, triết lý chơi bóng của Rodgers được thể hiện hết sức rõ ràng: Tăng cường nhân sự khu trung tâm để chiếm lĩnh thế trận, triển khai tấn công chậm rãi và chắc chắn, hạn chế cầm bóng và tăng số lượng đường chuyền mỗi trận. Nhiều người cho rằng Rodgers đã triển khai lối chơi Tiki-Taka cho Liverpool, nhưng đó có phải là một quyết sách khôn ngoan?

- Thứ nhất, Tiki-Taka cưỡng chế cầu thủ cầm bóng quá lâu để hạn chế va chạm không cần thiết và bảo toàn thể lực. Các cầu thủ của Liverpool đã dốc bóng ít hơn nhiều so với trước (hệ quả là, Gerrard trong mùa giải đó chỉ thi đấu ít hơn 6 trận so với tổng số trận thi đấu 2 mùa trước), nhưng so với những gì mà nguyên mẫu của Tiki-Taka - Barcelona làm được thì không thể so sánh. Họ có quá nhiều cầu thủ được phép dốc bóng quá 4-5m, chạm bóng quá nhiều lần trước khi đẩy bóng cho đồng đội, đồng thời, các đường chuyền vẫn chưa truyền tải đủ thông tin như những gì đội bóng Catalan đã làm.

- Thứ hai, Tiki-Taka yêu cầu càng nhiều cầu thủ tấn công càng tốt: Liverpool thường xuyên kéo hai cầu thủ chạy cánh vào trung tâm, và cho phép Suarez chơi lùi sâu khi cần để tăng cường nhân số khu trung tâm. Lỗ hổng hai bên cánh được lấp lại nhờ việc đẩy cao cả hai hậu vệ cánh lên.

- Thứ ba, các cầu thủ trong Tiki-Taca không di chuyển trong phạm vi rộng, mà chỉ di chuyển trong khu vực cố định để nhận và tiếp bóng (điều này khiến cho mẫu cầu thủ con thoi như Gerrard bớt đi tầm ảnh hưởng của mình, nhưng dù sao thì anh cũng đã quá già để chơi bóng liên tục như thời Benitez), nhưng các cầu thủ của Liverpool hầu hết đều không phải mẫu cầu thủ di chuyển không bóng trong phạm vi hẹp đủ tốt, hệ quả là, khu trung tâm của họ tuy vẫn kiểm soát bóng khá ổn, nhưng đứng trước những đội bóng có tuyến tiền vệ mạnh, khu vực này thường xuyên bị xé rách tả tơi.

- Thứ tư, tuy cần nhiều cầu thủ tham gia chuyền bóng, Tiki-Taka vẫn cần một "mắt bão" để thống lĩnh thế trận. Thời của Brendan Rodgers, Gerrard đã quá già, và dù sao anh cũng không phải mẫu cầu thủ điềm nhiên chơi bóng kiểu đó, nhãn quan chiến thuật của Lucas không đủ tốt, Charlie Adam cầm bóng quá lâu (và phải ra đi), Aquilani "không chịu" lớn (cũng phải ra đi), Coutinho rất triển vọng, nhưng cũng không phải mẫu cầu thủ "thành thơi" kiểu đó, còn Henderson, Suso, Shelvey... thì còn lâu mới lớn.

- Thứ năm, quan trọng nhất, Tiki-Taka là triết lý bóng đá tấn công bằng tâm lý, nơi những kẻ lạnh lùng, kiên nhẫn và quyết đoán giăng ra cuộc chiến tâm lý song phương, ép đối phương không chịu nổi căng thẳng để tự vỡ trận. Các cầu thủ Liverpool từ bao đời nay đều là những chiến binh giàu nhiệt huyết, bắt họ kiên nhẫn trong chiến trận tâm lý quả là cực hình! Thường thì đối phương chưa vỡ, đội nhà đã... điên tiết rồi! Nhìn Suarez mà xem!

- Vấn đề cuối cùng mà Rodgers gặp phải với Tiki-Taka của mình là, các cầu thủ chạy cánh trước đây của Liverpool đều không phải mẫu cầu thủ chơi tốt khi bó vào trung lộ, trong khi những người mới thì gần như chỉ là những "cầu thủ dành cho tương lai". Với Tiki-Taka, ông không tận dụng được toàn bộ kỹ năng chơi bóng như một cầu thủ chạy cánh thuần túy của họ, và hệ quả là, đội bóng này đã không có đủ sức mạnh để cạnh tranh cho một suất tham dự giải châu Âu trong phần lớn thời gian diễn ra giải đấu. Dù những thay đổi trong mùa vừa rồi có thể sẽ là nền tảng cho thời gian sau, nhưng tôi nghĩ, nếu không sở hữu một siêu tiền đạo như Suarez, ông sẽ không mạo hiểm tới mức đó đâu!

4. Những khởi đầu mới, hay là Rodgers đã chuẩn bị được gì cho mùa giải mới?

Mùa giải không thành công vừa rồi khép lại với tương lai đầy bất trắc của Suarez vào cuối kỳ chuyển nhượng năm nay. 5 cầu thủ chuyển đến, và 6 người ra đi. Nhưng Liverpool chỉ có thể mạnh lên thay vì yếu đi: Downing không phù hợp với lối chơi mới, Caroll vẫn luôn là nỗi thất vọng, Spearing, Shelvey còn non kinh nghiệm, chỉ có Reina là đáng lo ngại, nhưng lại đã có Mignolet - thủ môn từng đã thi đấu rất thành công ở Sunderland (và đã đỡ được 1 quả penalty ngay trận đầu tiên mùa giải), Iago Aspas và Alberto đều là những cầu thủ Tây Ban Nha có khả năng chuyền bóng rất tốt, thậm chí, Alberto còn mang dòng máu La Masia - quê hương của Tiki-Taka. Đó là chưa kể sự trưởng thành đáng kinh ngạc của Coutinho. Coutinho: Liệu anh sẽ trở thành một Messi mới hay là một số 10 hiện đại?


Tôi chỉ xem duy nhất một trận đấu chuẩn bị mùa giải mới của Liverpool, đáng tiếc đó lại là trận thua 0-1 trước Celtic. Tuy nhiên, đó lại là một trận đấu thực sự thú vị, và đội bóng của ông Rodgers mới là đội xứng đáng với chiến thắng hơn.

Hiệp 1 trận đấu thể hiên được toàn bộ những gì mà Liverpool đã thể hiện trong suốt mùa giải trước: Liverpool cố gắng chuyền bóng mặc cho tam giác trung tuyến bị cắt xẻ tan nát bằng khả năng của các tiền vệ Celtic và kỹ năng chạy chỗ quá kém của Liverpool, Gerrard di chuyển hời hợt trong vị trí tiền vệ toàn diện trung tâm dạng thu hồi bóng, Coutinho quá ham mê tấn công, Downing thi đấu không hiệu quả khi bó vào trong..., và đương nhiên, khoảng cách giữa 2 trung vệ không được một tiền vệ trung tâm nào bảo vệ đã tạo ra bàn thắng duy nhất cho Celtic. Rõ ràng, với nền tảng thể lực chung, Liverpool đã đúng khi sử dụng phòng thủ khu vực thay vì pressing, nhưng bố trí khu trung tâm chưa tốt đã hại họ.

Sang hiệp 2, mọi thứ đã trở nên rất khác: Sturridge, một cầu thủ có khả năng chơi bóng rất rộng, vào sân, Coutinho được yêu cầu tích cực tranh chấp bóng hơn, và những pha lật cánh bắt đầu trở lại... Liverpool đã triển khai một lối chơi vững chắc và nhanh nhẹn hơn nhiều, và mặc dầu vẫn cố gắng phát huy khả năng cầm bóng, nhưng họ đã không còn duy trì lối chơi chậm nhàm chán và thiếu định hướng đó nữa, mà lộ rõ ý định ép sát đội hình đối phương vào trung lộ để tung ra những pha tấn công xẻ cánh. Thất bại? Đúng! Nhưng đó là vì Liverpool không may mắn, và Sturridge vẫn còn một con đường dài nữa để được như Suarez.

Trận đấu đầu tiên của mùa giải lại hơi khác một chút, sự thiếu hiệu quả của Coutinho trong trận gặp Celtic đã khiến Rodgers kéo anh dạt hẳn sang 1 bên để chơi bóng như một tiền vệ số 10 dạt cánh, kéo cả hai tiền đạo đích thực của mình là Sturridge và Aspas chơi như tiền đạo lùi, Lucas làm đinh móc, Gerrard phân bối bóng (xin xem phần tiền vệ trung tâm nếu có thắc mắc về tên gọi vị trí), và Henderson - một tiền vệ trung tâm đá dạt cánh để tăng cường khả năng tranh chấp.

Kết quả thực sự rất rõ ràng: Liverpool đã hạn chế được tối đa khả năng của một Stoke đang mùa chuyển giao quyền lực, phân phối bóng ổn định và an toàn nhờ lối chơi "thầm lặng" của Lucas, đường chuyền dạt cánh của Gerrard, lối chơi đầy tinh tế của Coutinho, và sự tinh quái của Sturridge.

Một cách đầy hào hứng, tôi nghĩ đến sơ đồ 4-6-0 từng làm nên thành công của M.U ở Champions League mùa giải 2007-2008. Hẳn nhiên, lối chơi của bộ ba Cris Ronaldo - Rooney - Tevez là khác hẳn so với những gì ta thấy ở Coutinho - Aspas - Sturridge. Nhưng về cơ bản, đó cũng là một chi tiết khá thú vị ở Liverpool mùa giải năm nay.

Thực ra, Henderson đã thi đấu không thực sự xuất sắc trong trận này, nhưng khi Suarez trở lại, Sturridge mới là cầu thủ xứng đáng được ưu tiên ở vị trí này, hậu vệ trái Enrique không thực sự xuất sắc, nhưng đã có Cissokho sắp chuyển đến, và Liverpool lúc này có lẽ cần một tiền vệ trụ đủ sức mạnh để giải phóng cho Gerrard hoặc Lucas, cả hai đều không phải (hoặc không còn) là mẫu tiền vệ sức mạnh cần thiết để đảm bảo an toàn cho hàng thủ.

Liệu trong những ngày cuối cùng kỳ chuyển nhượng mùa hè, điều gì có thể xảy ra?

Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành

Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More