Xabi Alonso - người hùng thầm lặng

Tiền vệ ngôi sao của tuyển Tây Ban Nha và Real Madird Xabi Alonso tên thật là Xabier Alonso Olano là một đứa con của xứ Basque, Tây Ban Nha.

Tiền vệ tấn công: Biểu tượng của sự hoa mỹ

Bài viết thứ 2 trong loạt bài về vị trí và vai trò cầu thủ...

Bóng đá tổng lực

Một khái niệm về hệ thống chiến thuật nổi tiếng gắn với thương hiệu của "Những người Hà Lan bay...

Catenaccio

Hệ thống phòng ngự kinh điển từng đưa Inter Milan và tuyển Italia lên đỉnh cao thế giới

WM: Luật việt vị và cuộc cách mạng chiến thuật

Điều gì đã tạo nên tên tuổi của 1 HLV được xem là vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Anh?

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trận cầu tâm điểm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trận cầu tâm điểm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

[4-4-2 statszone] Những dấu ấn ở vòng 10 EPL

(Đường dẫn đến khung thành) - Lắng nghe những phân tích ngắn của Gregg Davies, Joe Brewin và Ben Welch về loạt trận thứ 10 EPL mùa giải 2013-2014.


"Tiền vệ thép" Menel của Cadiff đang bay cao

Trận derby đầu tiên ở Premier League của miền nam xứ Wales đã kết thúc với chiến thắng 1-0 của một Cadiff kiên trì đến mức lỳ lợm. Ở khu trung tâm, sức mạnh chủ yếu của Chim én là tiền vệ thép Gary Menel, người đã giúp đội chủ nhà vượt qua Swansea lần đầu tiên kể từ tháng tư năm 2010 trong một trận đấu mà họ khởi đầu rất chậm chạp.

Những khiếm khuyết lớn trong lối chơi của Chim én được bù đắp hoàn hảo bằng phong cách chơi bóng quyết liệt hơn, tắc bóng chuẩn xác hơn, đánh chặn hiệu quả hơn và che chắn các lỗ hổng tốt hơn những gì mà các cầu thủ của Michael Laudrups có thể làm được suốt trận đấu.

Về mặt nhân sự, đội khách chiếm ưu thế gần như hoàn toàn so với Cadiff trong bảng thống kê tỷ lệ chuyền bóng: có đến 7 cầu thủ của Swansea nằm trong danh sách 10 cầu thủ chuyền chính xác nhất. Tuy nhiên, trong trận đấu vừa rồi, không có bất kỳ cầu thủ nào trong số đó có thể so sánh được với một Menel chơi bóng như lên đồng.

Cựu cầu thủ của Sevilla được bố trí cho đá tiền vệ trung tâm với vai trò làm thủ lĩnh lối chơi. Và cầu thủ từng bị hậu vệ cánh của Swansea, Angel Rangel nhận xét là "một gã công nhân chăm chỉ thuần thuý", đã làm tắt lịm mọi tiếng cười đùa chết giễu bằng hiệu quả vượt trội cả trên sân bóng lẫn bảng thống kê.


Menel đã thực hiện thành công 92% (82/85) số đường chuyền và thu hồi bóng nhiều hơn bất kỳ cầu thủ nào khác (10): Đây chính là yếu tố quyết định giúp Cadiff thống lĩnh thế trận trong hiệp 2, và thậm chí còn chuyền bóng nhiều hơn cả Swansea.

26 tuổi, đến với CLB miền nam xứ Wales với một CV rất tệ về tính kỷ luật và phong cách chơi bóng rất gần với danh thủ Gennaro Gattuso của AC Milan: Xông xáo và hết sức mạnh mẽ, anh nhanh chóng trở thành ngôi sao số 1 trong đội bóng của ông Malky Mackay, và không phải ngẫu nhiên, Menel cũng là đầu tàu đưa Cardiff đến với chiến thắng 2-1 trước Fulham.

Trong trận đấu đó, cầu thủ người Chile là số một về tỷ lệ chuyền bóng, tắt bóng, và thu hồi bóng. Nhưng Cardiff còn phải cần đến một pha nã đại bác của Jordon Mutch để giành lấy 3 điểm từ tay đội bóng đến từ London.

Cardiff mùa giải này gặp rất nhiều khó khăn khi ghi bàn. Pha đánh đầu của Steven Caulker chỉ mới mang về bàn thắng thứ 9 sau 10 lượt trận cho Chim én. Duy trì những chiến thắng tối thiều là cách tốt nhất để họ tiếp tục bám đuổi mục tiêu trụ hạng mùa này. Và để làm được điều đó, vai trò của cầu thủ vừa phá kỷ lục chuyển nhượng của Cardiff mùa này - Menel là hết sức cần thiết.


Brazil 2014 có thể dang tay đón cậu bé đến từ Burundi?

Ông chủ của West Brom, Steve Clarke có thể nghĩ thế sau khi chứng kiến Saido Berahino thi đấu tốt đến như thế nào trong chiến thắng hôm thứ bảy vừa rồi của West Brom: 20 tuổi, Berahino tiếp tục bay cao với 2 bàn thắng và xé toang lối chơi của Crytal Palace. Cộng thêm 4 bàn thắng trong 3 trận đấu của tuyển U21 Anh, tiền đạo trẻ này đang có cơ hội rất rõ ràng để được có mặt trong danh sách thi đấu cho hai trận giao hữu sắp tới của Anh với Chile và Đức.

Đối với Saido, điều quan trọng nhất là cậu ấy phải tiếp tục tiến bộ", Clarke nói, "đó là những gì tôi đang cố gắng thực hiện. Theo ý kiến cá nhân tôi, cậu ấy rõ ràng chưa hoàn toàn sẵn sàng để khoác áo đội tuyển. Đấy là ý kiến cá nhân của tôi, và tôi không có ý định khuyển bảo Roy (Hodgson) bất cứ điều gì về công việc của ông ấy. Ở đây, người ta thường tung hô quá mức những tài năng trẻ và không cho họ thời gian để phát triển."

Một điều đáng lo khác của Clarke là làm thế nào để trói chân cựu cầy thủ của Northampton và Brentford này, người chỉ đang nhận mức lương 850 bảng mỗi tuần bằng một hợp đồng dài hạn trước khi các ông lớn bắt đầu dòm ngó.

Berahino vào sân từ băng ghế dự bị để thay cho Blly Jones gặp chấn thương ở phút 31. Tiền đạo này đã không cần nhiều thời gian để phá vỡ thế bế tắc bằng một thể lực sung mãn.


"Cậu ấy đang có phong độ rất tốt, Clarke nói, "Chúng tôi đang trong quá trình đàm phán với đại diện của Saido, và tôi chắc rằng, chúng tôi sẽ hoàn tất hợp đồng càng sớm càng tốt"

"Tôi không nghĩ rằng [bất kỳ lời mời hấp dẫn nào về lương bổng hoặc dang tiếng] sẽ có thể khiến Saido phải suy nghĩ. Cậu ấy còn trẻ, và thực sự khát khao chơi bóng."

"Đây sẽ là một bản hợp đồng quan trọng, nhưng không phải quan trọng nhất sự nghiệp cầu thủ của cậu ấy. Mọi thứ chỉ mới vừa bắt đầu: Cậu ấy là một chàng trai trẻ mà mới chỉ tám tuần trước vẫn không được ai nói đến. Và vì thế, bạn phải giữ những kỳ vọng của mình ở lại mặt đất. Ai cũng biết, đất nước này đã vội vã đến như thế nào với những tài năng trẻ."


Vertonghen sẽ cần phải ở lại khu trung tâm nữa

Andre Villas-Boas có lẽ đã rời sân Goodison Park với nỗi thất vọng nặng nề vì hiệp một không thể ghi bàn dù đã thống trị thế trận. Nhưng màn trình diễn của Vlad Chiriches và Jan Vertonghen có thể sẽ khiến HLV người Bồ Đào Nha thu hoạch được khá nhiều điều.

Spurs đã phải gò lưng chống đỡ một Everton gần như lột xác trong hiệp 2. Michael Dawson và Chiriches đã có một hiệp đấu thực sự vất vả: Hậu vệ người Anh thực hiện đến 11 pha cản phá trong khi đối tác người Rumani có đến 11 pha thu hồi bóng.

Chơi bóng một cách tự tin và thoải mái, cầu thủ 23 tuổi đến từ Steaua Bucharest đã giành chiến thắng trong phần lớn các pha không chiến trong trận gặp Hull cuối tuần trước, cũng là người chuyền bóng tốt nhất trong chiến thắng 2-0 của Spurs với Aston Villa.

Sự vững chắc của bộ đôi này đồng nghĩa với việc Tottenham sẽ không cần phải kéo Vertonghen vào trung tâm nữa. Và hậu vệ cánh trái người Bỉ đã ngay lập tức trở thành mắt bão của Spurs trong suốt hiệp 1, tạo ra 3/10 cơ hội ăn bàn trực tiếp cho đội khách và rất nhiều lần đe doạ hàng phòng thủ Everton.

Villas-Boas đã cho phép Vertonghen di chuyển rất rộng kể từ sau trận đấu với West Ham, thời gian mà Spurs không còn bị thủng lưới nữa. Danny Rose phải ngồi ngoài và Kyle Naughton chấn thương trong trận thắng tối thiểu trước Hull city ở League Cup khiến AVB có rất ít sự lựa chọn cho vị trí trung vệ để tiếp tục giữ Vertonghen bên cánh. May mắn là, Chiriches tiếp tục gây ấn tượng, và bộ đôi Chiriches - Dawson có thể khiến AVB an tâm hơn nhiều nữa trong tương lai


Cơn ác mộng và nỗi nhớ "Sammy to lớn"

Vào thứ bảy trước, West Ham đã có chiến thắng dễ dàng trước Aston Villa, nhưng khi đến đông London, tất cả chỉ có thể dừng lại ở một trận hoà không bàn thắng.

Andy Caroll vẫn cần ít nhất 2 tuần nữa mới có thể trở lại, Modibo Maiga thi đấu không hiệu quả và tiền đạo người Croatia, Mladen Petric thì bị cấm thi đấu, thế nên, thiếu vắng Geordie lại càng khiến West Ham đau đầu.

Đội hình của ông Allardyce đã giữ đến gần 60% tỷ lệ kiểm soát bóng, thực hiện nhiều đối thủ gần 200 đường chuyền, số lượt tấn công thì gấp 3, sút xa hơn gấp đôi, và thống trị hoàn toàn cả 2 cánh. Tuy nhiên, tất cả chỉ mang lại cho họ 4 pha dứt điểm trúng khung thành. Vâng! 30 pha tạt bóng của Stewart Downing và Matt Jarvis chẳng để dành cho ai cả! Một nỗi nhớ Andy Caroll đến quay quắt!

3-5-2 của Brendan Rodgers ở Emirates

Một cuộc đụng độ kinh điển của 2 sơ đồ chiến thuật: 3-5-2 của Brendan Rodgers và 4-2-3-1 của Arsene Wenger. Lần này, HLV người Pháp chiếm ưu thế quá rõ ràng.

Tiền vệ Arsenal đứng tràn ngập trong phần sân của Liverpool, đẩy lùi và ghim chặt Gerrard, Lucas và Henderson ở tuyến sau. Đồng thời, khi có bóng, các Pháo thủ kéo giãn hệ thống phòng thủ của Liverpool ra, và tấn công vào khoảng trống phía sau 2 hậu vệ cánh tấn công (Wing-back) là Jon Flanagan và Aly Cissokho. Ngoài ra,  điều này còn khiến Sagna có rất nhiều cơ hội dâng cao tấn công.

Brendan Rodgers ứng phó bằng cách tung Philippe Coutinho vào thay Aly Cissokho, chuyển sơ đồ thành 3-5-2. Tuy nhiên, hàng phòng ngự Arsenal vẫn đứng vững trước áp lực tấn công tăng cao.

Ở rất sâu trong khu vực phòng ngự của Liverpool, thế trận rõ ràng là 3vs1, nhưng Olivier Giroud đã làm cho cả 3 trung vệ đội khách phải bận rộn liên tục, cộng thêm sự xuất hiện thường trực của Mesut Ozil , Santi Cazorla và Aaron Ramsey, hàng thủ Liverpool dễ dàng bị áp đảo về số lượng.

Khi đội khách cầm bóng tấn công, một khoảng cách mênh mông giữa 2 tiền đạo và các tiền vệ được tạo ra. Suarez và Daniel Sturridge buộc phải xoay trở để tấn công độc lập, và thất bại gần như là hiển nhiên.


Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

[4-4-2 statszone] Những dấu ấn ở vòng 9 EPL

(Đường dẫn đến khung thành) - Torres xuất sắc, Man City yếu đuối ở hiệp 2, cái đầu của Fletcher và Tiki-Taka của Arsenal


Chelsea 2-1  Man City:
Torres ghi bàn thắng đầu tiên của mùa giải với cú dứt điểm thứ 13 kể từ đầu mùa.
El Nino cũng đã có pha kiến tạo thứ 13 cho Chelsea ở EPL, nhiều hơn số pha kiến tạo của chính anh ở Liverpool.
Tính riêng EPL, Torres chỉ có 2 lần sút trúng đích tính cho đến trước trận gặp Man City. Con số đó trong trận này là 3.
Chelsea là đội bóng ghi được nhiều bàn thắng nhất trong 15 phút cuối ở giải ngoại hạng Anh (6).
82% số bàn thua của Man City là nằm ở hiệp 2. Đây cũng là con số cao nhất giải.


Swansea 4-0 West Ham:

Ashley Williams đã thực hiện 94 pha chuyền bóng trong trận này. Cầu thủ chuyền nhiều nhất bên phía West Ham là Mark Noble với 38 pha.
West Ham chỉ tung được 5 cú sút trong suốt trận đấu, 4 trong số 5 cú sút được thực hiện trong hiệp 1.
92% các pha chuyền bóng của Swansea trong trận này là chuyền ngắn. Đây là con số cao nhất vòng đấu.


Tottenham Hotspurs 1-0 Hull City

Tottenham là đội có số trận giữ sạch lưới cao nhất giải (6)
Tính từ đầu mùa giải trước, Soldado đã có 8 lần lập công từ 9 quả phạt đền.
Spurs tiếp tục đứng đầu EPL về tổng số quả ném biên dài trong mùa giải.
Spurs cũng là đội bóng có nhiều pha tắc bóng nhất vòng đấu (28 lần).


Sunderland 2-1 Newcastle United:

Tỉ lệ chuyền thành công trung bình của cả 2 đội trong trận này là 72%, thấp thứ 2 EPL tính cho đến thời điểm này.
Cả 2 bàn thắng của Stephen Fletcher mùa này đều được ghi bằng đầu. Trong số 11 bàn thắng của Sunderland mùa giải trước, không có bàn thắng nào được ghi bằng đầu.
Davide Santon đã tạo ra đến 6 cơ hội ghi bàn trong trận này, nhiều hơn gấp đôi bất kỳ cầu thủ nào khác  trong trận đấu.


Southampton 2-0 Fulham:

Fulham là đội bóng đầu tiên của giải năm nay không tung ra được bất kỳ cú sút nào trong suốt hiệp 1.
Fulham là đội thứ 7 không có bất kỳ cú sút trúng đích nào trong cả trận đấu.
Một mình Rickie Lambert sút trúng khung thành Fulham 3 lần, cả đội Fulham sút được 2 quả (tất cả đều ra trượt)
Southampton là đội có số lần đưa bóng trở lại trận đấu nhiều nhất vòng 9 (66)


Aston Villa 0-2 Everton:

Christian Benteke đá trượt quả penalty thứ 2 trong mùa giải. Một mình nắm giữ 1/3 số pha đá trượt penalty toàn EPL.
Seamus Coleman vươn lên vị trí thứ 3 trong danh sách những cầu thủ bị thổi phạt penalty nhiều nhất giải (2), sau Laurent Koscielny và Dean Moxey.
EPL năm nay chưa có đội bóng nào ở EPL chịu thủng lưới trước nhiều hơn Aston Villa (7).


Liverpool 4-1 West Bromwich Albion:

Liverpool đã trải qua 6 trận đấu liên tiếp bị thủng lưới.
Cộng thêm 2 pha dội xà trong trận này, Liverpool nghiễm nhiên vươn lên vị trí số 1 EPL về số pha sút trúng khung gỗ.
Liverpool sút trượt 3 quả phạt trực tiếp trong trận này, nhiều nhất vòng đấu.
Mặc dù đã có chiến thắng dễ dàng, nhưng Liverpool đã phải phá bóng ra ngoài biên đến 2 lần, nhiều nhất vòng đấu.


Manchester United 3-2 Stoke City:

Javier Hernandez đã ghi 5 bàn thắng trong tổng số 7 trận gặp Stoke City, chỉ ít hơn thành tích của anh với Wigan.
Marko Arnautovic là cầu thủ kết thúc khoảng thời gian "bất khả chiến bại trước các pha đá phạt" của M.U trên sân Old Trafford kể từ sau bàn thắng của Charlie Adam hồi tháng 5/2011.
Ở kỷ nguyên EPL, Old Trafford chỉ mới chứng kiến đội nhà bị ghi bàn 9 lần trong khoảng thời gian 5 phút đầu trận đấu, và bàn thắng của Crouch cũng là bàn thắng đầu tiên MU bị thủng lưới trong khoảng thời gian này kể từ tháng 8/2012.
Man United đã có 2 bàn thắng bằng đầu đầu tiên ở giải năm nay.
Tỷ lệ chuyền bóng trên phần sân đối phương của Man United trong trận này cũng là kỷ lục của vòng 9 (69%)
Stoke chỉ tạt bóng đúng 5 lần, nhưng cả 5 đều thành công.


Norwich City 0-0 Cardiff City:

Tỷ lệ kiểm soát bóng của Norwich trong trận này là 61%. Tính từ mùa giải trước, Chim hoàng yến đã không giành được bất kỳ chiến thắng nào trong số 11 trận đấu có tỷ lệ kiểm soát cao hơn 50%.
Norwich đã thực hiện 31 pha dứt điểm (kể cả những pha bị cản phá), nhiều hơn bất kỳ đội bóng nào của giải sau 9 vòng đấu.
Cardiff là đội bóng phải nhận nhiều cú dứt điểm nhất giải tính đến thời điểm hiện tại (174).


Crystal Palace 0-2 Arsenal:

Mùa giải năm nay, Arsenal đã để cho các đối thủ sút ít nhất 10 lần mỗi trận. Với trận gặp Crystal Palace vừa rồi, con số đó là 13.
Chỉ thi đấu với 10 người trong 25 phút cuối trận, nhưng Arsenal đã có số đường chuyền cao kỷ lục của EPL năm nay (665)
2 pha chọc khe thành công trong trận này đã nâng tổng số các pha chọc khe của Arsenal lên 16, cao nhất giải năm nay.
Laurent Koscielny là cầu thủ có số đường chuyền dài thành công nhiều nhất vòng đấu (13)


Trúc Phong
dịch từ fourfourtwo

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

[Man City 4-1 Man United] Nasri bó vào trung lộ, Kolarov dâng cao, và...

(Đường dẫn đến khung thành) - Ngay từ khi bắt đầu trận đấu, United đã bị City áp đảo ngay từ đầu.

Pelegrini đã lựa chọn Negredo thay vì Dzeko cho vị trí cao nhất sơ đồ chiến thuật. Đây là lần đầu tiên tiền đạo người Tây Ban Nha này được đá cặp cùng Sergio (Kun) Aguero. Ngoài ra, cựu HLV Real Madrid còn lựa chọn bộ đôi Kolarov và Samir Nasri thay vì Clichy và Silva ở hành lang trái


Phía bên kia, David Moyes đã không có sự phục vụ của Robin van Persie vì chấn thương, nên có hai sự thay đổi quan trọng trong đội hình của ông: Dani Welbeck đá cặp cùng với Rooney và Asley Young được lựa chọn cho vị trí tiền vệ cánh trái.

Trong trận derby đỉnh cao đầu tiên không có Sir Alex kể từ 26 năm qua này, Man City đã lấn át Man United ở hầu hết các khu vực, đặc biệt là ở hành lang trái. Có 2 vấn đề mà nửa đỏ thành Manchester bị buộc phải đối đầu, và liên tục thất bại: Những pha di chuyển vào trong của Nasri và những đường lên bóng của Kolarov.
1. Khả năng di chuyển của Nasri:

Rõ ràng, Nasri đã gần như luôn luôn bị chỉ trích trong suốt thời gian thi đấu ở City, nhưng trong những trận  derby gần đây, mọi thứ lại hoàn toàn khác: 

- Trong chiến thằng 1-0 trước đại kình địch cùng thành phố vòng 36 mùa giải 2011-2012, sự kết hợp giữa Nasri và Zabaleta là chìa khoá cho lối chơi của City thời điểm đó, anh liên tục dốc bóng, liên tục gây áp lực... để cuối cùng tạo ra quả phạt góc mà từ đó Vincent Kompany ghi bàn.

- Nasri cũng thi đấu quá xuất sắc trong chiến thắng 2-1 ở Old Tranfford mùa giải trước, một lần nữa, với không gian di chuyện cực rộng.

Và vừa rồi, "giang hồ đất cảng" cũng đã làm được điều tương tự trong một trận đấu rất gần với cuộc chiến giữa 2 sơ đồ 4-4-2 truyền thống: Anh là cầu thủ duy nhất được cho phép rời bỏ vị trí và chơi bóng với phạm vi cực rộng để khuấy động, kéo giãn cự ly đội hình đối thủ. Nasri  thậm chí đã không được thi đấu như một tiền vệ cánh trong phần lớn thời gian trận đấu khi thường xuyên nhận bóng, dốc bóng, và di chuyển không bóng rất sâu trong trung lộ thay vì cánh trái. Khả năng di chuyển thông minh của anh gần như đối lập với các cầu thủ chạy cánh khác là Antonio Valencia, Jesus Navas, các hậu vệ cánh, và hẳn nhiên là cả một Asley Young trong một buổi chiều thi đấu chật vật, liên tục mất bóng, liên tục bị chặn đứng nữa!


Chiến thuật này đã phát huy hiệu quả gần như ngay lập tức: Trong trận chiến quyết liệt giữa hai cặp tiền vệ trung tâm, Nasri xuất hiện như một cầu thủ thứ ba, phá vỡ thế giằng co cân bằng và giải phóng một trong hai tiền vệ trung tâm là Toure hoặc Fernandinho. Giống như chiến thắng áp đảo của Chelsea của Mourinho thập kỷ trước, hai tiền vệ trung tâm của Moyes không có cách nào chiến thắng được 2.5 (và thậm chí là 3) cầu thủ của Man City. Trên thực tế, Nasri đã phối hợp cực tốt với bộ đôi trung tâm này, và khu trung tâm của Man United đã thực sự bị xé toang.

Những đường chuyền của Samir thực sự sắc nét, gọn gàng, và không một chút hoa mỹ. Tuy rất ít khi chọc khe, anh đã thực sự làm thay đổi trận đấu nhờ luân chuyển bóng cực nhanh và hiếm khi để mất bóng.

2. Những pha lên bóng của Kolarov

Cũng giống như Nasri, Kolarov cũng là một cầu thủ tạo ra bước ngoặc cho trận đấu. Thú vị hơn, cả hai cầu thủ này đều không phải là lựa chọn số một của Pelegrini cho các vị trí bên cánh trái.

Theo số liệu thống kê, cánh phải là khu vực mạnh nhất và triển vọng nhất của Manchester United trong trận đấu này: Ngay trận đấu trước, họ đã ghi đến 2 bàn thắng từ những pha phản công bên cánh phải với một Antonio Valencia công thủ toàn diện đang có phong độ rất tốt, đồng thời, ở phía bên kia, Kolarov là mẫu hậu vệ cánh tấn công tốt, nhưng phòng thủ rất tồi. 


Tuy nhiên, diễn biến của trận đấu lại cho thấy điều ngược lại, Kolarov liên tục tấn công, còn Valencia, một cầu thủ nổi tiếng kỷ luật và phòng thủ tốt như hậu vệ thì lại liên tục để Kolarov vượt qua.

Kolarov là một trong hai cầu thủ có số lượng đường chuyền ít nhất trận (người kia là Nemanja Vidic), cũng là người có tỷ lệ chuyền chính xác kém nhất. Nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì khi những pha dốc bóng và di chuyển xuất sắc của anh đã khiến hai cầu thủ cánh phải của United đã gần như tê liệt hoàn toàn.

3. Hiệu quả kép:

Ở phút thứ 5, Nasri đá bó vào trong như một cầu thủ trung tâm. City dồn sức vào cánh phải. Chris Smalling buộc lòng phải dồn vào trong để hỗ trợ phòng ngự. Khu vực cánh phải của United mở toang, Kolarov dâng cao và đường chuyền của anh đã khiến Vidic phải đánh đầu phá bóng từ khu vực 5m50.

Phút thứ 16, City vượt lên dẫn trước. Nasri đã thi đấu cực kỳ thông minh trong pha bóng này: Anh nhận bóng ở cánh trái, dốc bóng xuống góc sân, giữ bóng khéo léo và bất ngờ nhả bóng cho Kolarov đang băng lên rất nhanh từ khoảng 20m phía sau. Hẳn nhiên, một pha tạt cánh sở trường của Kolarov và cú Volley đẹp mắt của Aguero đã biến tất cả các cầu thủ của United thành tượng đá.


Phút 23, Kolarov lại vượt qua Valecia và Howard Webb từ chối penalty từ một tình huống 50-50.

City đã chiến thắng trên mọi mặt trận. Tất nhiên! Nhưng cánh trái mới là nơi họ thực sự tạo ra những cơ hội ăn bàn trong hiệp 1. Khi United bị dẫn trước, bị buộc phải đẩy cao đội hình, City sẽ có nhiều cơ hội hơn, nhưng nếu tỷ số vẫn là 0-0, tận dụng khả năng tấn công của bộ đôi Nasri-Kolarov mới là cách tiếp cận trận đấu hiệu quả nhất.

4. Những vấn đề khác:

Một là, City đã chơi lấn lướt, nhưng đội hình của họ dường như vẫn chưa hoàn toàn gắn kết. Trong nửa đầu trận đấu, Rooney và Welbeck đã nhiều lần xuyên phá được vào khoảng trống phía sau Toure và Fernandinho, những cầu thủ có thể lực sung mãn và khả năng tấn công cực tốt nhưng lại quá thường xuyên để hổng phía sau. City đã từng bị trừng phạt trong nhiều trận trước, nhưng đã chẳng có bất kỳ một thay đổi nào trong trận đấu này. Không khó hiểu khi Rooney, cầu thủ tốt nhất trên hàng công của United đã có quá nhiều không gian chơi bóng trong trận này.

Hai là, Manchester United đã cải thiện được rất nhiều khi David Moyes thay đổi chiến thuật: Ông thay Young bằng Tom Cleverley, đưa Welbeck đá lệch trái, Fellaini đá cao nhất trong tam giác tiền vệ (Cleverley-Carrick-Fllaini) và Rooney là tiền đạo cắm duy nhất. Tiền vệ của họ đã cầm bóng tốt hơn, hai cánh đều tấn công tốt hơn, nhưng lúc này tỉ số đã là 4-0, và lật ngược tình thế là điều không thể.


Ba là, Vincent Company đã (may mắn) có một trận đấu tuyệt vời. Anh áp sát Rooney và khoá chặt mọi hướng tấn công của đối thủ. Thực ra, nếu như đó là Manchester United của Sir Alex, mọi thứ có thể đã hoàn toàn khác: Sir Alex chắc chắn sẽ biến Rooney thành một "số 9 ảo", di chuyển rộng để kéo Kompany ra khỏi vị trí chừng 15m để một tiền vệ lao lên chiếm lĩnh không gian (vì 2 tiền vệ tấn công của City không kịp quay về hỗ trợ phòng ngự), City có lẽ đã vỡ trận từ trước khi họ kịp làm điều gì đó. Tuy nhiên, United ngày nay đã khác...

Trúc Phong
Dịch từ: zonalmarking

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

[Arsenal vs Tottenham Hotspur] King of London?

(Đường dẫn đến khung thành) - Arsenal sẽ tiếp đón Tottenham trên sân nhà vào chủ nhật này, đó có thể nói là một trận Derby khốc liệt nhất bóng đá Anh, chiến thắng và thất bại của 1 trong 2 đội không chỉ nằm ở việc được, mất 1 hay 3 điểm... Nhưng những gì nằm sâu bên trong sự thù hận có phần cay đắng ở Bắc London? Câu trả lời có thể được tìm thấy trong một chuỗi các sự kiện diễn ra từ năm 1910... Và ở đó, nằm sâu trong bóng tối lịch sử của Arsenal một nhân vật huyền thoại được sống lại...


Như một cái tên đã đi vào dĩ vãng trong lịch sử của Arsenal, những bí ẩn và sự huyền bí về Sir Henry Norris ở thời điểm hiện tại chắc chắn sẽ được đánh giá rất thấp.... Nhưng trước khi Arsene Wenger gây dựng đội hình bất khả chiến bại của mình, trước khi Michael Thomas ghi bàn thắng của mình vào lưới Liverpool năm 1989, trước khi Bertie Mee dành được cú đúp danh hiệu năm 1971, và thậm chí trước cả khi Herbert Chapman tạo ra một tượng đài bất khả xâm phạm ở CLB, có một Henry Norris.

Nhiều người đã nhận xét ông ta như một kẻ xảo quyệt, mưu mô, một kẻ độc tài hay một thứ gì đó khác. Nhưng thực sự ông là một ẩn số khó hiểu của bóng đá nhân loại. Lịch sử ghi lại Norris là người đàn ông vô tình tạo ra trận Derby Bắc London đầy thù hận.

Ngược dòng lịch sử 103 năm về trước. Năm 1910, Woolwich Arsenal rơi vào khủng hoảng tài chính nghiêm trọng, một ông chủ mới đã đến với đội bóng với cái tên Henry Norris (Ông chủ của Fulham bầy giờ). Norris đã cố gắng hợp nhât Fulham và Arsenal trước khi đi tới kết luận vào năm 1913: "Để giải quyết tình hình tài chính tồi tệ của CLB, và để trở thành một đội bóng lơn ở nước anh Arsenal phải di dời". Những gì được gọi là "canh bạc vĩ đại Arsenal" được tiến hành.

Năm 1913. Đội bóng quyết định vượt sông Thames, dời lên phương Bắc, lấy Highbury làm sân nhà, ngay cạnh đó là ga xe điện ngầm Gillespie Road (sau này đổi tên thành Ga Arsenal) nó nối liền khắp nơi trong thành phố. Không có gì hoàn hảo hơn cho sự phát triển của CLB. Nhưng cách đó 4 dặm, người hàng xóm mới Tottenham Hotspur, không hài lòng về việc bị xâm lấn lãnh thổ của họ và đồng thời lo sợ tầm ảnh hưởng của đội bóng với những CĐV tại London bị ảnh hưởng. Một sự ganh ghét, đố kị nho nhỏ đã nảy sinh. Spurs và các CĐV đã lên tiếng phản đối việc cho Arsenal cư trú tại đây, nhưng điều đó trở lên vô nghĩa khi chính quyền địa phương đã bác bỏ kháng cáo này. Và đối thủ của chúng ta, Tottenham và CĐV của họ có lý do đầu tiên để thù ghét chúng ta...

Nhưng chưa dừng lại ở đó, người hâm mộ và các quan chức Tottenham có thêm ly do để tức giận sáu năm sau, khi LĐ bóng đá Anh khởi động trở lại các giải đấu sau khi bị dừng bởi Thế chiến thứ nhất - các pháo thủ đã tìm được xuất lên chơi ở giải hạng nhất = tấm vé của họ - người láng giềng Totteham.

Năm 1918, các nhà chức trách bóng đá Anh tái sinh bóng đá Anh bằng quyết định tăng giải hạng nhất từ 20 lên 22 đội tham dự. Chelsea và Tottenham kết thúc mùa trước ở vị trí lần lượt là 19, 20 ở giải hạng nhất, nhưng khi tăng lên 22 đội, họ được hoãn thi hành án, sẽ được giữ lại, và không phải xuống hạng. 2 CLB đứng đầu ở giải hạng 2 mùa trước là Derby và Preston được thăng hạng. Vậy là đã đủ 22 đội thi đấu ở giải hạng nhất.

Chelsea chắc chắn sẽ được giữ lại ở giải hạng nhất như một sự đền bù sau khi nguyên nhân CLB này rơi vào vị trí xuống hạng bởi 1 vụ bê bối dàn xếp tỉ số do Manchester United và Liverpool để ManUtd (17) được xếp trên Chelsea (19). Tottenham lúc này đã sẵn sàng cùng Chelsea ở lại giải hạng nhất.

Nhưng sau đó Arsenal của Norris đã tạo ra một sự kiện phá vỡ giấc mơ của Tottenham. Norris đã đưa một yêu cầu lên LĐBĐ Anh khi cho rằng Arsenal với truyền thống của mình xứng đáng lên chơi ở giải hạng nhất hơn là TOttenham Hotspur! Cùng với hai đội về thứ 3, 4 ở giải hạng 2 là Barnsley và Wolves (Arsenal thứ 5) được xem xét bỏ phiếu và lên hạng cùng

Derby và Preston. Arsenal đã thuyết phục được thêm Nottingham Forest , Birmingham và Hull cùng đệ trình một cuộc bỏ phiếu công khai. Đội nào hưởng nhiều phiếu hơn sẽ được lên hạng.

Quyết đinh được thông qua. Và hơn cả sự mong đợi, Arsenal được hưởng lợi từ chủ tịch LĐBĐ Anh, chủ sở hữu CLB Liverpoool John McKenna, một người bạn rất thân của Norris đã lên tiếng kêu gọi một sự ủng hộ cho các Pháo thủ vì họ đã tham gia giải trước Tottenham những 15 năm..

Khi số phiếu được đếm, Arsenal đã được sự ủng hộ của 18 câu lạc bộ, Tottenham 8 , Barnsley 5 , Wolves 5 , Nottingham Forest 3 , Birmingham 2 và Hull 1. Mặc dù kết thúc ở vịt trí thứ 5 nhưng Arsenal đã chiếm một vị trí ở giải hạng nhất, và không có người hàng xóm Tottenham của họ.

Với nhiều người hâm mộ bóng đá Anh, quyết định đó cho tới bây giờ không khác gì một trò hề, quyết định đó đã khiến cho CĐV và quan chức Tottenham thực sự sốc. Đó là một cú đấm không thế nào đau hơn từ người hàng xóm khó ưa của họ. Arsenal đã hoàn tất một trong những cuộc đảo chánh trắng trợn nhất trong lịch sử bóng đá, nhờ Norrisvaf sự hỗ trợ bởi

John McKenna. Oán hận nhanh tróng phát triển lên một tầm cao mới, Những CĐV Tottenham và CLB đã thề rằng không bao giờ tha thứ cho Norris và Arsenal. Và từ đó, Arsenal vs Tottenham trở thành người hàng xóm đáng ghét của nhau.

Norris đã rất khéo léo trong cách làm việc của mình, mối quan hệ mật thiết giữa ông và John McKenna đã dẫn tới những cáo buộc ảnh hưởng tới cuộc bỏ phiếu. Arsenal được tham dự giải hạng nhất là vi phạm. Cho dù năm 1927, Norris bị FA chụp xuất khỏi bóng đá do tìm thấy những vi phạm tài chính của ông ở Arsenal, nhưng tuyệt nhiên không có bằng chứng gì để buộc tội ông liên quan tới việc Arsenal lên hạng năm 1919. Ông đã giữ bí mật đó cho tới khi qua đời vào năm 1934. Mặc dù vậy Norris vẫn là một trong những người có đóng góp lớn nhất cho CLB, tiếp theo những quyết định lịch sử cho CLB có một quyết định vào năm 1925 khi Norris thay thế Leslie Knighton với cách mạng Herbert Chapman, Arsenal được thay đổi mãi mãi...
Và điều đặc biệt, kể tử khi lên hạng năm 1919, Arsenal chưa bao giờ bị xuống hạng. Bóng đá Anh ghi nhận Arsenal là đội bóng tồn tại lâu nhất ở giải NHA cho tới lúc này.

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

20 phút cuối trận Anh - Bỉ

(Đường dẫn đến khung thành) - Thật khó khăn để có thể được xem trận này, cho dù ti-vi có chiếu. Cuối cùng phải đợi đến xấp xỉ phút 60 mới có thể mở ti-vi lên xem. Có quá nhiều thứ hay ho bị bỏ lỡ, nhưng cũng có nhiều điều thú vị, không thể không chia sẻ với mọi người. Nhất là trong thời điểm hiện nay.

1. Hazard - cổ động viên cần, nhưng GS lại không mấy khao khát:

30 phút cuối trận, tiền vệ nhỏ con mang áo số 10 này quả thực đảm nhiệm chính xác vai trò của 1 số 10 thực thụ: Nhô cao hẳn so với tuyến tiền vệ, gần như hiếm tham gia phòng ngự, là "tâm bão" cho đa số các đợt tấn công, người đưa ra đường chuyền cuối cùng, và khuấy đảo hàng phòng ngự khi cần. Tôi cho rằng, nếu như không có gì khác ở 60 phút trước, Hazard thực sự là cầu thủ nổi bật nhất bên phía Bỉ.

Chúng ta không được xem Lique 1 nhiều. Hazard với fan bóng đá Việt Nam gần như là "văn kỳ thanh nhi bất kiến kỳ hình". Tờ "Thể thao văn hoá" đã viết đúng: 

trận giao hữu này cũng có thể xem như màn ra mắt của Hazard với khán giả bóng đá xứ sương mù. Thực tế, anh cũng là nhân tố sáng tạo nhất trên hàng tiền vệ đội khách.
Tôi là fan của Lille, tất nhiên lại càng hâm mộ Hazard, cho nên khi biết rằng anh chắc chắn sẽ ra đi, tôi muốn anh đến Arsenal - đội bóng phù hợp nhất với lối chơi của anh, cũng là đội bóng tôi yêu thích hơn cả chính Lille của anh. Trông thấy 30 phút khoác áo đội tuyển quốc gia, như thế này, hẳn rất nhiều fan Arsenal cũng sẽ càng mong ngóng Hazard hơn nữa. Đừng nói dối tôi! Bất kỳ ai trong số các bạn bảo rằng không, thì cũng chỉ vì các bạn đang tự ti với khả năng cạnh tranh ngôi sao với các đại gia khác mà thôi!

Nhưng GS lại không nghĩ vậy.

Một bằng chứng hết sức rõ ràng rằng, GS hoàn toàn có thể mang anh siêu tiền vệ hiếm hoi trưởng thành từ lò Lille, và lừng danh từ hồi mười lăm, mười sáu tuổi này. Song, ông đã không làm thế. Từng mùa, từng mùa trôi qua, GS cứ lần lữa mãi, còn Hazard thì cứ trưởng thành mãi, và đắt đỏ mãi lên. Mối liên hệ giữa Arsenal và Lique 1 nói chung, và Lille nói riêng không hề mong manh. Mối liên hệ giữa Arsenal với Hazard cũng không phải là tin đồn nhảm nhí gì. Nhưng Hazard chưa, và có lẽ sẽ là không bao giờ cập bến Arsenal. Điều này có 2 lý do:

- Thứ nhất, bản thân Eden là một tiền vệ tấn công, nhưng trong suốt quá trình phát triển của mình, vì những lý do về nhân sự, mà anh thi đấu trải rộng từ tiền vệ trung tâm, tiền vệ tấn công, rồi tiền vệ cánh trái, tiền đạo cánh trái. May mắn là anh ta không đá được trung phong, vị trí mà như một bài viết từ xa lắc xa lơ, tôi đã có nói qua lý do. Chính quá trình phát triển đó khiến cho xu hướng hoạt động của Hazard có phần lệch sang trái, mà sự bùng nổ của Gervinho trước khi sang Arsenal - một cầu thủ chạy cánh trái mạnh mẽ không có bao nhiêu điểm đặc biệt - là một hệ quả. Trong khi đó, ở Arsenal suốt từ khi Hazard được đôn lên từ đội trẻ, vị trí tấn công cánh trái gần như luôn luôn là vị trí hết sức mạnh mẽ với siêu sao người Nga - Arshavin, và giang hồ đất cảng Nasri. Đối với một đội bóng, một vị trí tấn công biên có một chín một tiềm năng là quá đầy đủ. Nasri không thể tính là già hơn Hazard bao nhiêu được! Đến khi Arshavin sa sút, thậm chí là lúc Nasri ra đi, tôi đã cực kỳ hưng phấn khi nghĩ rằng người thay thế sẽ là Hazard. Nhưng GS lại chọn Gervinho: Một cầu thủ có tố chất để trở thành một Henry mới. Có lẽ GS đã nghĩ đến việc đảo vị trí liên tục giữa RvP và Gervinho trong một thời gian gần nào đó, hoặc tái dựng lại bộ đôi sát thủ - nghệ sĩ những năm đầu thế kỷ, thay vì là một tiền vệ kiến tạo không có gì khẳng định "sẽ vượt trội so với Ramsey và Wilshere trong tương lai cả"!

- Thứ hai, vị trí số 10 trong bóng đá hiện đại - như những gì Hazard đã thể hiện hôm nay, và có lẽ đã luôn thể hiện trong suốt những năm ở Lille - đã không còn hợp thời. Thời đại của Maradona một mình chèo lái cả đội đã qua! Những vũ khúc Tango lấy số 10 làm nhạc trưởng đã không còn ở một vị trí như nó đã từng ở trước đây. Chẳng còn ai từ sau Riquelme được gọi là "Tiểu Maradona" nữa! (Nhớ! Tiểu Maradona theo đúng vai trò mà những nhà chiến thuật nhìn thấy, không phải tiểu Maradona như Messi! Messi hoàn toàn khác hẳn Maradona về cách chơi và nhiệm vụ, chí ít là ở Barca. Phải chăng đây là lý do khiến anh không thể là một thiên tài ở Archentina như chính anh ở Barca?) Những bằng chứng cụ thể nhất cho những ngần ngừ từ GS đầy tẩn mẩn trong công việc là những Pablo Aimar, Andres D’Alessandro hoặc Javier Saviola... những số 10 đúng nghĩa, tất cả đều giống với Riquelme: Đã không thể làm được những điều đúng với năng lực của họ, chí ít là ở châu Âu. Số 10 ở châu Âu đã là quá khứ, hoặc chí ít cũng đang là quá khứ đối với nước Anh - nơi mà bóng đá bao hàm thể lực và tốc độ hàng đầu châu Âu. Eden Hazard! Đó có thể là một bản hợp đồng "thất bại vĩ đại"

2. Sự nghiêm trọng của một hàng tiền vệ dày đặc sức sáng tạo:

Gần đây, AFCVN chúng ta có bài "người ăn không hết" của anh *DiepKhai*. Thú thực là S_E tôi đây chưa hiểu hết cái uyên áo ở trong đó, cho nên mới đưa ra một vài cái comment vụng về kiểu như "kẻ lần không ra" gì gì đấy! Thật là hết sức hổ thẹn! Mãi đến sau trận đấu này, bản thân tôi mới có dịp nhìn thấy cái tệ hại của mình: "Ăn không hết" ấy cũng là một cái khổ!

Đội hình của Bỉ thực sự đáng gờm với những cái tên như Fellaini, Hazard, Vertonghen, Vermaelen... Nhưng tôi nghĩ nhiều hơn đến Hazard, Dries Merten, và Mirallas. Những người khác, do kiến thức hạn hẹp, cá nhân tôi không biết nên không dám nhắc đến

Mirallas không quá nổi danh, còn Merten thì cũng còn quá trẻ để có thể nói nhiều về anh, nhưng thực tế, khi có cả 3 người, chưa kể những cá nhân khác, cho rằng "Hazard là nhân tố sáng tạo duy nhất" e có hơi thiển cận. Thực tế thì, khi có mặt Mirallas và Merten, điều hết sức buồn cười là Hazard hoàn toàn không có gì đặc biệt, chí ít là khi so với chính anh khi hai người này rời sân. Merten không phải là một cầu thủ đá cánh! Anh thi đấu tốt hơn ở vị trí tiền vệ công, điều phối và kiến thiết bóng. Mirallas cũng không phải tiền đạo dứt điểm! Anh giống với một tiền đạo hộ công hơn. Và chúng ta có đến 3 cầu thủ chen nhau xấp xỉ một vị trí "bị toàn châu Âu ghét bỏ". Sức sáng tạo kinh người là điều được dự đoán trước, nếu như cả ba cùng thi đấu với phong độ cao. Nhưng kêt quả lại hoàn toàn khác. Ba người không dẫm chân nhau quả thực là một điều may mắn. Vị trí của Hazard là bất khả xâm phạm ở Bỉ, một Mirallas không nổi bật, một Merten đầy tiềm năng chỉ có thể trời bỏ vị trí ưa thích trong ngậm ngùi, và mang theo những thói quen thi đấu cũ sang vị trí mới. Sức tập trung bóng bị giảm mạnh về phía Hazard từ những vị trí sáng tạo "trái tay" ấy khiến cho số 10 không có được những ưu ái nhất định từ đồng đội mình.

Tuy nhiên, ngay sau khi cả Merten lẫn Mirallas rời sân, cùng với sự xuất hiện của Lukaku - một tiền đạo sát thủ - Hazard lập tức trở thành "tâm bão" cho mọi đòn tấn công. Cánh phải bị bỏ dở do thiếu hụt sự năng nổ của Merten, nhưng cánh trái ngược lại lại rộn ràng hơn nhiều nhờ Hazard. Fellaini vẫn chậm rãi rong chơi cùng hàng tiền vệ đội nhà như một tiền đạo lùi sâu, nhưng đội hình gần như là 4-6-0 đã chuyển thành 4-4-2-1 với Lukaku đá cao nhất. Chẳng còn một ai khác ngoài Hazard để điều phối, và Hazard lại được bảo bọc bởi một vòng tròn từ Lukaku, Fellaini phía trên, và 3 tiền vệ trung tâm phía dưới. Khác với trước, anh không cần phải tự mình "lao động vất vả" để có bóng nữa! Và mọi hành vi lao động quá chật vật đều khó có thể hình thành nên một nghệ sĩ rong chơi.

Arsenal có lẽ đã thôi cần thêm một nghệ sĩ sáng tạo nữa. Rosicky, Ramsey, nếu cần là Wilshere đã đủ. Nhưng chừng nào còn cần những nghệ sĩ như vậy, những người như M'Via, Song phía dưới đã cần, người có phong cách như những Drogba, Ibra, Rooney... càng cần thiết hơn. Nhìn qua Hazard để thấy: 1, Sát thủ hào hoa như RvP không có giá trị niềm tin với những chàng nghệ sĩ sáng tạo như Hazard - những người luôn bị đe doạ từ hậu vệ - tiền vệ trụ rắn rỏi của đối phương. 2, việc sử dụng thêm, dù chỉ 1 nghệ sĩ nữa cũng đủ khiến cho công việc một nghệ sĩ như anh trở nên nặng nề, đầy cơ bắp hơn, và có hại cho sức sáng tạo của chính anh hơn. 

Chúng ta cùng hi vọng ở Podolski và M'Via. Phải chăng GS cũng đang nghĩ như vậy?

Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành

Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Arsenal - Barcelona: Tuyên chiến với sự hoàn hảo

(Đường dẫn đến khung thành) - Barca, tức là Barcelona F.C, chính là CLB mạnh nhất Tây Ban Nha hiên nay, kể cả khi cựu hoàng Real Madrid đổ hàng đống tiền ra làm...thảm lót sàn mời từ siêu sao nọ đến siêu sao kia, từ siêu sao trong giới cầu thủ lẫn siêu sao trong giới HLV để tìm mọi cách lật đổ họ, và có thể là mạnh nhất thế giới hiện nay, tính theo lực lượng mạnh nhất mà CLB có thể đem ra sử dụng trong trận đấu. Tôi không phải là Fan của Barcelona, chính xác thì kể từ sau mùa hè 2010, tôi chính thức trở thành 1 anti fan chính hiệu của đội bóng xứ Catalan này.
Arsenal - Barcelona
(Thực tình rất xin lỗi những ai đọc bài viết và biết rằng Barcelona (từ đây xin gọi là Barca) từ cái xứ Catalunya hay cái từ quái quỷ nào đó mà người viết không cách nào phát âm được, cho nên xin cứ gọi cái nơi đó là Catalan, như cách một số tờ báo của ta hay viết cho lành vậy.)

Nói như vậy là cốt để khẳng định rằng, người viết căn bản không phải lấy mục đích ca ngợi Barca làm chính. ngược lại, khi bạn càng ghét 1 CLB nào, nhất định bạn phải tìm cho ra chính xác ưu khuyết điểm, hay ít nhất là xác định cho đúng những gì họ có, họ giỏi thay vì chọc khoáy vào những khuyết điẻm nhỏ nhặt không thuộc phạm trù bóng đá như phần đông các bạn trong 4rum đã làm, đang làm, và có khả năng sẽ mở rộng thực hiện. Vậy, dự tính của người viết ở đây sẽ là: Phân tích những ưu - khuyết điểm trong hệ thống thi đấu được mệnh danh là hoàn hảo của bóng đá hiện đại trong thế đối sánh với chính chúng ta, những người mà thiên hạ luôn nhận định một cách sai lầm là Barca Vesion 2, Barca ở EPL.

1. Bàn về Barca:
Sức mạnh của Barca, theo cách à người ta vẫn thường nói, không giống một chút nào, mà nói đúng hơn là khác biệt hoàn toàn với sự lão luyện, bãn lĩnh ông lớn, và lòng tự tôn của một đội bóng lớn mà MU là đại diện tiêu biểu. Luận về truyền thống, Barca cũng không tính là thua MU bao nhiêu trong khi MU đơn giản chính là một trong những đội bóng có bề dày lịch sử vào bất nhất thế giới, nhưng tôi khẳng định rằng Barca không có, hoặc có, nhưng không sử dụng cái gọi là sức mạnh truyền thống đó, bởi vì, bản thân họ luôn tự hào là những người nắm trong tay một quyền lực khác, quyền lực mang tính thực tế hơn, quyền lực của một bộ máy hoàn hảo được cấu thành từ những chi tiết tinh vi và sự kết hợp đơn giản là không có điểm nào có thể chê bai.

1.1. Sức mạnh trong từng cá nhân:
Người ta cho rằng, sức mạnh chủ yếu của Barca chính thị xuất phát từ hệ thống phối kết hợp "hoàn hảo" của 11 con người chứ không phải gì khác, nhưng thực tế là, mỗi cá nhân trong bộ máy hoàn hảo đó, cũng có thể xem là những nhân tài bậc nhất thế giới.

1.1.1. Hàng tiền đạo:
Barca, không phải chỉ bây giờ, mà từ trước đây, đã lừng danh với bộ 3 tấn công hàng đầu thế giới. Hãy khoan nhận xét về sức mạnh tổng hợp của họ, mà hãy nhìn nhận trên cơ sở cá nhân từng người:

a. Quả bóng vàng 2009, 2010 Leo Messi không còn là người lạ với bất kì ai biết đến sự hiện diện của trái bóng và môn thể thao có tên là bóng đá. Các fan Arsenal đừng vội mất bình tĩnh khi nghe tiếp câu sau: "Ngay cả khi ai đó không biết đến sự tồn tại của cả Arsenal, Arsene Wenger, hay những cái tên ăn vào trong từng giấc ngủ của chúng ta, thì chỉ cần họ biết trên thế giới này có cái gì đó gọi là bóng đá, hay là cái tên khác của nó trong những hệ ngôn ngữ khác, chắc chắn họ sẽ vẫn biết đến Leo Messi". 

Messi không phải chỉ có mỗi cái mặt bảnh trai, (nhiều fan Arsenal lập tức phản ứng: ""cô" Messi sao bằng F4 nhà mình được?", nhưng phần đông người ta nhận xét thế, chí ít thì trong những vấn đề phi bóng đá, chúng ta nên suy nghĩ thoáng 1 chút) mà năng lực của anh cũng không tồi. Trong cuốn "100 thần đồng xuất sắc nhất thế kỷ XX" có lưu ý, Messi lúc nhỏ bị suy dinh dưỡng, và một số bệnh khác, và bác sĩ cho rằng, mặc dù anh ta có thể sống bình thường, nhưng không thể vận động mạnh được. Vậy lúc này chúng ta thấy anh ta như thế nào?

Messi không chỉ là một dạng cầu thủ thần đồng đơn thuần. Bản than anh là sự kết hợp hoàn hảo giữa phẩn chất thiên tài bẩm sinh, sự cố gắng không mệt mỏi, tính cách đặc biệt ham học hỏi và năng lực sử dụng ưu điểm lẫn biến nhược điểm thành ưu điểm của mình. Ban đầu, khi Messi đoạt danh hiệu hoành tráng nào đó màn ai cũng biết rồi đấy năm 2009, tôi vẫn tiếp tục cho rằng đó là một com "sóc nhỏ" khác của bóng đá thế giới với khả năng cầm bóng, dốc bóng tốc độ, kĩ thuật cá nhân vượt trội và những đường chuyền màu mè mà tinh tế, nhưng thể hình, thể lực, đi theo đó là năng lực tranh chấp bóng thuộc loại...không nói cũng biết, khả năng dứt điểm tầm thường, và không nhạy bén. nhưng cho đến ngay giờ phút này đây, Messi vẫn chưa bao giờ dừng lại trên con đường phát triển năng lực cá nhân. Bên cạnh những năng lực đủ để anh chinh phục danh hiệu "cầu thủ xuất sắc nhất thế giới", kĩ năng dứt điểm đa dạng và lạnh lùng, năng lực cảm ứng, khả năng tranh cướp bóng..., vốn là khuyết điểm lớn nhất mang tính bẩm sinh cũng đã bị anh chinh phục. Nói tới đây, nhiều người cho rằng tôi đã quá tâng bốc nhân vật này. Nhưng thực tế thì không phải vậy.

Chúng ta đều không cần phải bàn tới những năng lực thuộc loại "phù hợp" với thể hình của anh như tốc độ, khả năng dốc bóng, kĩ thuất vượt qua truy cản... mà chỉ nên nói tới những "khuyết điểm" của anh thôi:

- Trong bóng đá hiện đại, tốc độ, sự chính xác, sức mạnh là những yếu tố quan trọng bậc nhất. Trong khi vấn đề phòng ngự ngày càng trở nên quan trọng hơn nhờ triết lý "Không bị ghi bàn nghĩa là không thua" và"Ghi bàn không có nghĩa là chiến thắng", cho nên hơn ban giờ hết, hàng phòng ngự ngày càng trở nên đông hơn, dày đặc hơn, mạnh mẽ hơn, và nhất là "khổng lồ" hơn. Điều này phù hợp với chỉ thị "hất văng cầu thủ đối phương ra khỏi bóng" của các HLV chứ không phải "đoạt bóng trong chân cầu thủ đối phương" như lúc trước. Và, rõ ràng, chỉ thị mới này hiển nhiên có hiệu quả hơn hẳn, vì việc phát triển kĩ thuật, tốc độ không bao giờ nhanh hơn phát triển sức mạnh, và khả năng tì đè, mặc dù mỗi vấn đề trong số chúng đều thuộc phạm trù bẩm sinh. Vậy nên, lí thuyết là, anh có một hàng tiền đạo kĩ thuật hàng đầu nhưng thể chất dưới trung bình, vậy thì chúc mừng anh! Cầu thủ của anh sẽ lần lượt nằm bên ngoài đường pitch nếu cố gắng lao vào "ổ khủng long" của chúng tôi.

- Chính vì điều này, lần lượt, các bạn tiền đạo kĩ thuật cực tốt nhưng thể hình so với muỗi đều "bị điều" đi hai vị trí, một là tiền vệ - tiền đạo cánh, nơi mà lũ khổng lồ có vắt giò lên cổ cũng không kịp đẩy văng anh ra khỏi bóng, hai là tiền vệ trung tâm, nơi những cầu thủ bé con này sẽ được hỗ trợ từ những ngừoi đồng đội giống đối thủ và khác chính mình bảo vệ. Ra cánh thì tốt hơn nên cải thiện tốc độ và khả năng chuyền, đặc biệt là căng ngang tốc độ, còn lùi về sau thì cải thiện chuyền ngắn, và khả năng quan sát tốt một chút. Nếu như anh vẫn chả thay đổi được như thế, lại chúc mừng anh lần nữa, đội dự bị sẽ chào đón anh.

- Trong khi đó, loại tiền đạo "đạp lên xác hàng hâu vệ mà xông vào" mà Drogba là đại diện không thể tốt hơn được dịp phát triển hết mức. Đối với loại lấy cứng đấu cứng này, nói nhiều cũng chỉ tốn nước bọt, kẻ nào uống nhiều sữa voi hơn, bái Hercules làm sư phụ sớm hơn thì thắng, còn kẻ nào đến chậm hơn, cảm phiền nằm dưới đất.

- Quay lại với Messi, anh không có thể hình như Drogba, cũng không có tốc độ Red bull như Tevez..., nhưng nếu bắt anh đá trung tâm, thì đó vẫn cứ là một sự lựa chọn hay. Messi không chế rất tốt trong tâm cơ thể, cộng với thể hình "thấp bé nhẹ cân", anh có khả năng liên tục thay đổi hướng di chuyển bất kể với tốc độ nào mà anh có thể sử dụng, thứ nữa, thể hình và cân nặng bất lợi đó tạo điều kiện không thể tốt hơn cho việc di duyển...sau lưng đối thủ, điều mà bất cứ một gã Golias nào cũng không ưa nổi, mau chóng ổn định cơ thể trước những sức ép ở mức không quá mạnh, tức là khác với loại cầu thủ "nhẹ cân" nhưng không "thấp bé" dễ dàng đánh mất trọng tâm, Messi có thể bị đẩy văng, nhưng không dễ bị ngã, và khi anh không dễ ngã, với khả năng cầm bóng của mình, người ta cũng đương nhiên không dễ lấy bóng của anh.

Đối với Arsenal, sự trở lại của Nasri, với khả năng phòng thủ tốt hơn nhiều so với Arshavin, chắc chắn cũng sẽ giảm đi rất nhiều mối lo cánh trái trước ngôi sao thấp bé này. Đừng quên! Clichy tuy rất tiến bộ, nhưng cũng không thể nào so sánh được với A. Cole, nhất là trong phòng thủ. Và đối đầu với Barca, cũng có nghĩa là đối đầu với tiền đạo cánh phải xuất sắc nhất thế giới hiện nay: Leo Messi.

(Nói đến đây thì kể cũng nhiều rồi, mà mới chỉ riêng một mình Messi, những nhân vật sau, S_E sẽ nói tương đối ngắn gọn. Thật tình hết sức xin lỗi, vì S_E gần đây bỏ luôn cái thói quen tốt là làm đề cương trước khi viết, thành ra kết quả là như thế này đây)

b. Vua phá lưới La Liga, David Villa chân chính chính là sát thủ vòng cấm không cần bàn cãi. Chiều cao thuộc lại kém đối với các tiền đạo hiện đại - 175cm, khả năng tì đè bình thường, tốc độ thuộc loại khá, chuyền bóng không xuất sắc, kĩ thuật không đáng kể, dẫu so với cựu cầu thủ của Liverpool - F. Torres cũng tự nhận không bằng, nhưng trong WC2010, chính Villa mới là cầu thủ ghi bàn chủ yếu cho Tây Ban Nha chứ không phải bất kì ai khác. Chín bởi vì, V7 có tốt chất quan trong nhất mà một tiền đạo cần phải có, khả năng cảm ứng cực tốt đến vị trí ghi bàn, tức là cái mà đồng bào ta gọi là "đánh hơi để ghi bàn". Ở Arsenal lúc trước cũng có một người, đó là Dudu, cầu thủ mà S_E không bài viết nào không nhắc đến. Vậy tại sao khả năng "đánh hơi" này lại quan trong đến như vậy đối với Barca? Mùa hè vừa qua, trong khi Liverpool khủng hoảng trầm trọng, Barca lại không "lợi dụng cháy nhà chạy vào hôi của" cả Mascherano lẫn ngôi sao sáng nhất là Torres mà lại chỉ lấy mình M20, sau đó lại chật vật kì kèo với đội bóng đang rất ổn định lúc bấy giờ là Valencia để mang về cầu thủ "không thể thay thế" ở đó là Villa mặ dù, ngoài số tuổi là lớn hơn, còn lại, Villa đều không còn gì vượt trội hơn T9 của The Kops?

Vấn đề này sẽ được làm rõ hơn ở phần 2. Ở đây chỉ có thể khẳng định rằng, Villa chính là "mốt" cầu thủ sát thủ vòng cấm hàng đầu thời kì hậu Van Nisterooy.

c. Pedro, tiền đạo cánh chỉ có một câu trong profiles: "Người đã hất cẳng Thiery Henry ra khỏi Barca".

1.1.2. Tiền vệ:
Theo lý thuyết đã đề cập ở trên, cầu thủ "hạng ruồi" cần những người đồng minh Golias để "bảo vệ" mình, nhưng tiền vệ Barca cũng hết sức thú vị: Xavi, Iniesta, Mascherano đều đồng dạng như nhau - dưới 175cm, quá nhỏ bé trong bóng đá hiện đại, trong đó, cả Iniesta lẫn Xavi đều chỉ...ngấp nghé 170cm. Lý thuyết là khi đối đầu với loại như Essien - Lampard - Mikel của Chelsea thì chỉ có một kết cục thôi! Tuy nhiên, thực tế lại không giống vậy. Ta ở đây nhắc về cá nhân trước:

a. Xavi:
Thể chất tầm thường, nếu không muốn nói là dưới mức bình thường, tốc độ cũng như thể chất. Đáng tiếc là loại khuyết điểm này chẳng khác gì sự chế nhạo của chính anh đối với các đối thủ. Bởi lẽ hiếm ai có thể tận dụng được khuyết điểm này để áp chế anh. Thần đồng Wilshere của chúng ta được đánh giá là có khả năng cầm bóng tương tự như Xavi, nhưng tương tự không có nghĩa là ngang bằng, mà chỉ có thể xem như là "khả dĩ có thể so sánh với...", còn nhũng loại khác, căn bản không được để tâm. Nói như thế để biết bóng trong chân Xavi khó đoạt đến mức nào. Hơn nữa, khác với cái đầu Anh trong Wilshere, Xavi trầm tĩnh, và thời gian cầm bóng liên tục ít hơn nhiều, do đó dùng sức mạnh đoạt bóng của anh cũng khó khăn hơn nhiều. Ở Barca, Xavi chính là cá trong nước, hoàn toàn phát huy được ưu thế về lối chuyền bóng ngắn độc đáo, chính xác ở tốc độ cực cao như vậy. Nếu tính ra ở bóng đá đẳng cấp cao, tự phụ, nếu không có ở Barca, Xavi cũng chỉ có thể vinh danh ở một mình Arsenal mà thôi! (Mặc dù, nói khẽ với nhau, nếu sang Arsenal, Xavi cũng khó có thể so sánh với El Captain của chúng ta, và ngược lại). 

b. Iniesta, người mà chúng ta luôn lấy làm hình mẫu cho sự phát triển của Nasri. Mạnh mẽ và phóng túng. Cũng như các cầu thủ khác ở Barca, Iniesta chính là loại cầu thủ điển hình cho chính đội bóng này, sức mạnh là con số 0 ở Catalan, chỉ có kĩ thuật, tốc độ, khả năng điều khiển trọng tâm cơ thể mới là điều duy nhất có ý nghĩa ở đây. Người ta nói rằng, Barca sẽ không còn vị trí số 1, thậm chí chỉ đáng số 4 -5 nếu họ thi đấu ở Premier league, thi đấu trong giải đấu màu 19 đối thủ của mình đều là loại không thắng được thì nhất định không để mình thua. Người ta nói tới tinh thần Anh, có nghĩa là loại tinh thần thi đấu như Rooney, hay còn gọi là anh Rô - húc, những năm trước chứ không phải hào hoa lich lãm "ảo" của Beckam, cũng là người Anh. Người Anh "phớt tỉnh Ăng - lê" thật, nhưng họ chưa bao giờ thi đấu để đuổi ruồi cả, nếu không muốn nói là thi đấu như...xe ủi làm đường. 

Tuy nhiên, thực ra mà nói, nếu như muốn "đè" được chú lùn xứ Catalan mà Iniesta là tiêu biểu, thì trước tiên hãy chạm vào họ đã. mà chuyện chạm vào hay không, xin liên hệ với Xabi Alonxo, cưu cầu thủ Liverpool để biết thêm thông tin chi tiết.

c. Mascherano: 
Mới đến Barca sau một chùm những sự kiện lùm xùm xung quanh con tàu đắm Liverpool, nhưng cũng giống như David Villa, Mascherano hòa nhập khá nhanh. Có lẽ, đối với hàng tiền vệ "mỏng cơm" như Barca, tì cầu thủ đồng dạng với Seidou Keita, hay cầu thủ vừa bị MC lấy mất một cách đầy chủ ý Yaya Toure mới là quyết sách. Arsenal cũng làm như vậy khi Song luôn là 1/3 hàng tiền vệ bên cạnh hai cầu thủ mỏng mảnh còn lại. Mascherano lại là sự giải quyết ở khía cạnh khác: "Con quỷ đối với mọi cầu thủ" không cần phải hất văng đối thủ theo cách mà đa số các tiền vệ trụ thường làm, nhưng vẫn lấy được bóng trong chân họ. Có thể gọi vị trí mà anh chơi là "Vị trí Makelele"? Không biết! Nhưng so với loại tiền vệ trụ dùng sức thì loại cầu thủ như Mascherano là phù hợp hơn với Barca, còn tại sao ư? Đó là một vấn đề khác

1.1.3. Hàng phòng ngự:
(Viết đến đây cũng đã quá dài, mà vấn đề của chúng ta cũng không phải là còn ít. Người ta thường nói, bình thường thì không có gì dể nói, càng xuất sắc thì càng lắm sự, cái này gọi là "đại thụ nghênh phong". Lần sau viết mấy cái này nhất định rút kinh nghiệm. S_E tiếp tục hành vi cắt xẻ thô bạo bài viết của chính mình bằng cách thâu tóm tàn bộ hàng thủ Barca, nói 1 lần. Đồng bào nào không đồng ý thì lấy lí do là tác giả "dốt" chuyện phòng ngự ra giải thích. S_E tôi nhiệt liệt tán thành)

Gerard Pique, Carles Puyol không phải mẫu trung vệ "tận tâm phá bóng", đặc sản của Barca chính là, hậu vệ lách lấy bóng (chứ không phải là "tông, lấy bóng") sau đó cùng đồng dội tấn công, so với mô hình tấn công tổng lực hình như không khác bao nhiêu. Nếu ai đó có hỏi, người nào ở Arsenal thích hợp nhất để thi đấu cho Barca, thì người đó nhất định không phải là Cesc, người Catalan được hít thở từ bé sự khốc liệt của bóng đá Anh, mà là Thomas Vermaelen, trung vệ thích ghi bàn. Chỉ có điều, đối với lối lấy bóng đặc sản của V5, thì Barca cũng chẳng đem về nổi, ở Tây Ban Nha quá "hiền", người Tây Ban Nha như Barca thích cách lấy bóng của K6 nhà mình hơn.

Thêm nữa, có thể khẳng định ngay rằng, tôi thục sự rất khó hiểu khi một cầu thủ ở Barca có thể đoạt vua phá lưới, như Messi chẳng hạn, khi cả 10 cầu thủ trên sân thi đấu của họ đều có khả năng ghi bàn không thua kém tiền đạo bao nhiêu. Điều này ứng với Dani Alves, hậu vệ phải thuộc loại tốt nhất thế giới trong vai trò...tấn công. Đáng tiếc, khả năng phòng thủ thì còn phải xem lại. Ở bên kia, tôi nghĩ là vị trí yếu nhất tron hệ thống cơ động hoàn hảo của Barca - Eric Abidal, chỉ có điều, mác xích yếu nhất này cũng lắm đội mơ ước, có chăng cũng chỉ là yếu với chính họ mà thôi!

1.2. Sức mạnh tập thể, điều biến một đội bóng tốt, có những cầu thủ xuất sắc thành một đội bóng hàng đầu:
Nhiều người thắc mắc, vì nhắc đến đây, gần như người viết chỉ toàn khen ngợi cho Barca, giống như Barca là một dội bóng không thể đánh bại vậy. Tuy nhiên, đó vẫn chưa phải là điều đáng tự hào nhất của Barca, người Catalan có thể thần tượng một trong số đó, tung hô một trong số đó, nhưng họ chưa bao giờ xem một trong số đó là không thể thay thế, ngoại trừ Xavi, mà cho dù không có Xavi, thì họ tự hào cũng có thể đả bại bất cứ đội bóng hạng 2 nào và không thua bao nhiêu trước những đội bóng hàng đầu khác. Nên nhớ, Arsenal khó có thể đương cự với MU, MC, Chel...nếu không có El Captain, nhung tôi tin Barca có thể làm được. Bởi vì tinh hoa của đội bóng này nằm ở những quy trình sắp xếp, những bộ óc sáng tạo đặc thù kết hợp thành một thể thống nhất, nói nôm na là sự kết hợp không thể ăn ý hơn. Báo chí của chúng ta thường nhắc đến "người khổng lồ xứ Catalan" mà không mấy ai biết đến ý nghĩa thực sự của nó: Không phải người khổng lồ nghĩa là một đại gia trong làng bóng đá theo cách mà người ta hiểu Misubishi, Mitsui...là những người khổng lồ trong công nghiệp điện tử, mà người khổng lồ ở đây chân chính là "người khổng lồ bóng đá", lấy Xavi làm trái tim, khối óc, xuất hiện như sự hợp thể hoàn mỹ của 11 con người vậy.

Tuy nhiên, mặt khác, chính ưu điểm có một không hai này lại là khuyết điểm lớn nhất, khuyết điểm không thể bù đắp của Barca, điều biến Barca thành một tượng đài của bóng đá đương đại, nhưng lại khiến Barca mãi mãi không thể đạt tới vị trí của Arsenal, cái mà người ta gọi là vẻ đẹp phi hoàn hảo.

Nếu nói tới đội bóng di chuyển không cần gọi, chuyền bóng không cần nhìn, tốc độ nhanh đến hoa mắt giữa một rừng các cầu thủ khác, lúc trước người viết tự phụ nói rằng không đâu có thể qua được Arsenal, thì bây giờ xin đính chính lại, Arsenal cũng chỉ xếp thứ 2 thôi!

Barca chính là tinh hoa của Tiki-Taca, hay còn gọi là Tiqui-Taka (cũng như vậy cả! K, C, Qu vốn không khác nhau, bác nào biết rồi thì thôi, chưa biết thì xem như tham khảo). 

Tiki-Taca là gì? Bản thân Tiki-Taca chính là chuyền bóng, đập nhả liên tuc ở tốc độ cao, không chú trọng phản công với những đường chuyền vượt tuyến mà liên tục gây sức ép lên đối phương bằng những đường chuyền nhỏ, ngắn, nhanh, với số lượng đông. Tiki-Taca có thể xem là loại chiến thuật hoa mĩ và đẹp mắt nhất trong bóng đá. Ở đó, một cá nhân bất kì, ngoại trừ 2 vị trí, tức là 9 người, luôn có vai trò tấn công. Chính vì sử dụng những đường chuyền ngắn ở tốc độ cao và số lượng cầu thủ đông, cho nên:

- Thứ nhất, Tiki-Taca không bắt buộc, mà nói đúng hơn là cưỡng chế cầu thủ cầm bóng quá lâu, ưu thế là, cầu thủ trong khi phải thường xuyên vận dụng liên tục năng lực quan sát và chú ý để tránh lỗi nhịp cho cả bộ máy, thì cũng mặc nhiên tránh né được đa số các va chạm không cần thiết để xâm nhập sâu hơn vào "lãnh địa" đối phương.

-Thứ hai, Tiki-Taca yêu cầu càng nhiều cầu thủ tấn công càng tốt. Điều này làm cho tác động, ít nhất là trong tâm lý đối thủ, trước những pha bóng nhanh chóng của mình càng thêo bị hoa mắt vì biến ảo. Nếu như nói, tấn công nhiều, thì ai sẽ lo việc phòng ngự? Nếu giả như bị phản công, thì nguy hiểm sẽ lớn hơn. Điều này đúng. Chỉ có điều, không có bóng thì không thể phản công, mà triết lý của Tiki-Taca là càng cầm nhiều bóng càng tốt.

- Thứ ba, các cầu thủ trong Tiki-Taca không di chuyển trong phạm vi rộng, mà chỉ di chuyển trong khu vực cố định để nhận và tiếp bóng. Do có rất nhiều cầu thủ tham gia, nên xác suất lặp lại việc nhận bóng sẽ thấp hơn, việc di chuyển không bóng của cầu thủ trở nên thuận lợi hơn, và nhất là ít tốn sức hơn.

- Thứ tư, có 9 cầu thủ tham gia chuyền bóng chủ yếu trong Tiki-Taca, vậy hai người còn lại là ai? Một là thủ môn (đương nhiên), hai là tiền đạo có vai trò dứt điểm chủ yếu cho trò chơi tâm lý này. Thực ra thì, trong khi Tiki-Taca là chiến thuật đẹp mắt nhất thế giới, thì vai trò tiền đạo cắm của nó lại yêu cầu một cầu thủ có lối chơi không được đẹp mắt lắm, mà nói trắng ra là chỉ cần biết dứt điểm càng xấu xí càng tốt, chỉ cần lạnh lùng, và biết "đánh hơi". Quay lại vấn đè ở trên, rõ ràng, đối với Barca lẫn tuyển Tây Ban Nha, Villa đối với vai trò này hơn xa Torres. Điển hình là ở WC2010, trong khi Torres chật vật thi đấu như chính anh là vật cản, là người thừa ở tuyển, thì Villa lại tỏa sáng.

- Thứ năm, tuy Tiki-Taca yêu cầu nhièu người để chuyền bóng như vậy, nhưng vẫn nhất nhất cần một cầu thủ "làm tim" để tập trung các đường chuyền xoay quanh mình, biến những đường chuyền số lượng lớn trên trở nên có tổ chức. Do vậy, vai trò của Xavi mới được nhấn mạnh.

- Thứ sáu, Tiki-Taca hạn chế tối đa những pha "ra ngoài", hoặc trì hoãn trận đấu để có thể liên tục gây áp lực lên đối phương, không để cho đối phương "kip thở", cho nên mấu tiền vệ trụ phá bóng, du côn...đều mặc nhiên bị cấm tiệt. Không hẳn Yaya Toure ra đi chỉ vì đồng lương quá cao, mà ăn bản lối chơi của anh là khó chấp nhận. hậu vệ cũng vậy, cho nên cánh nhà báo chúng ta ngây ngô tung hô Barca là đội bóng chơi đẹp nhất năm thông qua số lần phạt, phạm lỗi, số thẻ...tốt nhất là ta có thể nhận định tài năng rồi!

- Cuối cùng, Tiki-Taca yêu cầu khả năng phối hợp cực tốt của một hệ thống sáng tạo theo nguyên tắc duy nhất phù hợp với việc di chuyển theo lập trình có sẵn mà mức độ lập trình hướng di chuyển có thể chặt chẽ hoặc thoải mái tùy mức độ. Vì việc vượt quá chuẩn mực đã cho hoặc sự phố kết hợp không đúng sẽ làm phá vỡ hệ thống tấn công, làm lỡ nhịp thi đấu, hoặc tồi tệ hơn là mất bóng và chịu phản công. Điều này được khắc phục tối đa ở Barca, và tuyển QG với 2/3 là thành viên Barca cũng trở nên không thành vấn đề.

Tiki-Taca hoàn hảo như vậy, làm cách nào để phá vỡ? Thực ra, có đến 2 cách cơ bản để phá vỡ hệ thống hoàn hảo này. Xin lưu ý! Tiki-Taca chính là hệ thống hoàn hảo đẹp mắt chứ không phải là sáng tạo đẹp mắt! Mặt dù đều trông rất đẹp mắt, nhưng hai khái niệm này hoàn toàn khác nhau, và, hệ thống hoàn hảo đúng là bao gồm cả sự sáng tạo, nhưng nhất định không được phá vỡ quy tắc nhất định của chính nó.

- Cách thứ nhất, đẩy toàn bộ các thành viên tham gia hệ thống chuyền ngắn tốc độ cao ra ngoài "vùng nguy hiểm". Đây là cách của Special One đã làm, tuy xấu xí, nhưng nó đánh trực tiếp vào yếu điểm không thể dung hòa của Tiki-Taca, sử dụng chuyền ngắn, hạn chế sút xa, vậy nếu bên trong không có người, thì anh nhất định không thể đưa bóng vào bên trong cho "ai đó" được. Mà nếu có "ai đó" cả gan xâp nhập vào tử địa, thì họ cũng lâm vào thế "mãnh hổ nan địch quần hồ", bóng khó có thể chạm được, mà chạm được cũng khó có khả năng dút điểm lạnh lùng ngay lập tức, ưu điểm hành đầu phải được lựa chọn cho một tiền đạo cắm Tiki-Taca.

-Cách thứ hai là trực tiếp sử dụng con người để xâm nhập, phá vỡ sự cân bằng trong những đợt cầm bóng của đối phương. Tiki-Taca nghĩa là cầm bóng liên tục, nếu anh "đói bóng", anh mặc nhiên mất luôn thế trận. Bởi vì, Tiki-Taca không thể chuyền dài, lật cánh..., chỉ có thể chuyền ngắn, nên hoàn toàn có thể dùng lực đấu lực, tức là dùng những đường chuyền của mình, cắt nát trung lộ của đối phương. Đây là cách mà GS đã dùng năm ngoái. Có thể nói, trong hai cách này, Arsenal chỉ có thể dùng cách thứ 2, cách khó khăn hơn, nhưng cũng mạnh mẽ hơn, bởi vì nếu thành công, thì chỉ có thắng, chứ nhất định không hòa, trong khi cách thứ nhất, tối đa sẽ là một trận hòa. Tiếc là trong trường hợp đó, năng lực cá nhân lại đựoc phát huy tác dụng bên cạnh hệ thống thi đấu. Ai giỏi hơn, người đó thắng, cho nên chúng ta mới thua.

Nhắc đến hệ thống thi đấu, Barca đã vậy, Arsenal chúng ta lại khác. Chúng ta không bằng Barca ở khâu tổ chức thống lĩnh trận đấu, cũng không bằng họ ở tốc độ chuyền bóng và kết dính tuyệt vời trong tấn công. Nhưng đơn giản chúng ta không thi đấu bằng Tiki-Taca, chúng ta thi đấu bằng những pha chuyền ngắn cũng ở tốc độ cao, nhưng đơn giản là không phải theo quy tắc hệ thống. Nếu như nói Arsenal là Vesion 2 của Barca thì hoặc là không xem bóng đá để nhận thấy quy tắc chuyển động của các cầu thủ Barca, thống nhất và hoàn hảo, và vấn đề chuyển động của các cầu thủ Arsenal, linh hoạt và sáng tạo. Nếu nói Barca chính là sự sáng tạo trong hệ thống, thì Arsenal chính là hệ thống các sáng tạo độc lập. Chúng ta cần Song trong việc càn quét trước tuyến hậu vệ, cần Wilshere để cầm bóng, trì hoãn và bơm bóng cho tuyến trên, chúng ta lại cần 3 tiền vệ công và một tiền đạo liên tục hoán đổi vị trí theo tổ hợp tam giác chập 3 của 4, châp 2 của 4 (nếu không có Cesc), và chập 2, chập 3 của 3, đồng thời hoán vị giữa Wilshere và Cesc, à tất cả chỉ mang tính tổng hợp, chứ cũng không phải là quy tắc di chuyển, vì đôi khi, các tiền vệ và tiền đạo còn di chuyển phi chuẩn mực, tức là biến mất ở một vị trí nào đó, hoặc đồng thời xuất hiện ở một vị trí nào đó...2-3 người. Tính ra, chúng ta lại lấy di chuyển làm sáng tạo, trong khi Barca lấy chuyền bóng làm sáng tạo.

Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành

Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More