Xabi Alonso - người hùng thầm lặng

Tiền vệ ngôi sao của tuyển Tây Ban Nha và Real Madird Xabi Alonso tên thật là Xabier Alonso Olano là một đứa con của xứ Basque, Tây Ban Nha.

Tiền vệ tấn công: Biểu tượng của sự hoa mỹ

Bài viết thứ 2 trong loạt bài về vị trí và vai trò cầu thủ...

Bóng đá tổng lực

Một khái niệm về hệ thống chiến thuật nổi tiếng gắn với thương hiệu của "Những người Hà Lan bay...

Catenaccio

Hệ thống phòng ngự kinh điển từng đưa Inter Milan và tuyển Italia lên đỉnh cao thế giới

WM: Luật việt vị và cuộc cách mạng chiến thuật

Điều gì đã tạo nên tên tuổi của 1 HLV được xem là vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Anh?

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Manuel Pellegrini hứa hẹn về những danh hiệu

(Đường dẫn đến khung thành) - Manuel Pellegrini, người chưa từng giành được bất kỳ danh hiệu lớn nào ở châu Âu đang chịu áp lực phải tự phá vỡ kỷ lục thành tích của mình. 
Manuel Pellegrini
HLV mới của Manchester City, trong buổi họp báo lần đầu tiên vào hôm thứ tư, đã hứa hẹn về một Man City rất khác so với thời của Roberto Mancini, cũng như tỏ ra không chịu bất kỳ áp lực nào từ tham vọng “ăn 5” của Ferran Soriano, giám đốc điều hành của The City.

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Tính cách bùng nổ của Sir Alex đã truyền sức sống cho M.U như thế nào?

(Đường dẫn đến khung thành) - Một bài viết từ Football Burg để tôn vinh Sir Alex

Sir Alex Ferguson
Đầu mùa xuân năm 1999, khi cú ăn ba hiện ra mồn một trước mắt Manchester United, bà tôi đến London thăm tôi. Là người Ấn, bà chưa từng xem bóng đá, nhưng vì đam mê điên cuồng của đứa cháu trai, bà đã thoải mái xem hết nửa cuối mùa giải vinh quang nhất của Manchester United. Và rồi, vào một đêm đầy gió, trong bữa tói, bà nói với tôi rằng bà có cảm giác như ở khắp nước Anh chỉ có 2 người vui sướng mỗi khi United ghi bàn: Cháu của bà và “người đàn ông đeo kính nhai kẹo cao su”

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

Điều gì khiến Gonzalo Higuain trở thành một cái tên đáng trông đợi ở Arsenal

(Đường dẫn đến khung thành) - Gonzalo Higuain - El Pipita (Chim sơn ca) 25 tuổi, là một trong dải thiên hà bóng đá Real Madrid và Argentina. Ở Argentina ngày nay, người ta gần như chỉ nhắc đến Messi như trước đây từng nhức đến Maradona, hoặc Batisstuta, nhưng điều đó không có nghĩa là xứ Tango không còn người tài. Chẳng qua, người như Messi quả thực quá đặc biệt!

Vậy tại sao lại là Higuain?


Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Bóng đá thời kim tiền và tình yêu

(Đường dẫn đến khung thành) - Bạn hay nhìn một Van Persie chia tay giáo sư Wenger trong niềm vui ngày rời Emirates, một Tevez quay lại nhục mạ Sir Alex và MU khi anh là nữa xanh thanh Manchester. Nó làm tôi khó chịu và làm tôi nhớ cầu thủ tôi yêu thích về tài năng lẫn đức độ. Không ai khác chính là anh Grabiel Oman Batistuta, với anh mọi giá trị vật chất trở nên vô nghĩa khi tình yêu đội bóng là vô thượng.


Tương truyền, vào những ngày CLB bóng đá Fiorentina còn đang khốn khó, trong một giấc mơ của ngài chủ tịch CLB lúc đó, Đức chúa trời đã mang một con sư tử đến và trao cho ngài chủ tịch. Trùng hợp thay sau giấc mơ đó cũng là lúc Batistuta đặt chân đến xứ Tuscany khắc nghiệp đầy nắng và gió.

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

Chuẩn bị cho World cup 2014: Brazil - sự suy tàn của một đế chế.

(Đường dẫn đến khung thành) - Vâng! Tất cả các giải đấu ở châu Âu đã kết thúc (thực ra nó đã kết thúc từ khoảng gần một tháng trước chứ không phải mới đây, nhưng động lực viết bài thì mãi đến bây giờ mới có. Thôi thì xem như nó vừa kết thúc vậy!). Nhưng tôi không đếm ngược từng ngày đến trận đấu mở màn mùa giải mới! Tôi đếm ngược tận 12 tháng để đến thẳng mùa hè World Cup ở Brazil. Thực ra, giấc mơ World cup của tôi cũng giống như giấc mơ World cup của đội tuyển bóng đá nước ta: Chỉ có thể xem trên truyền hình và mơ ước, chứ gần như không thấy khả năng tìm gặp trực tiếp.

Đương nhiên, với một tín đồ bóng đá, được xem những cầu thủ ngôi sao, những trận cầu mãn nhãn và lòng tự hào dân tộc trong mỗi bước chạy trên sân, dù chỉ qua truyền hình, cũng đã là một điều xứng đáng để chờ đợi lắm rồi! Và loạt bài chào đón sự kiện thể thao lớn nhất hành tinh năm 2014 mà đây là bài viết mở màn, chính là cái cách mà blogger như tôi thể hiện sự mong ngóng của mình.

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

Lạm bàn về PL mùa giải mới, hay sự trở lại của huyền thoại số 10

(Đường dẫn đến khung thành) - Mùa giải mới đến cùng với những tân binh, bao giờ cũng vậy! Người ta nói rằng các đại gia ở nước Anh đang thận trọng hơn nhiều so với trước, nhưng có thể, những động thái chuyển nhượng của họ trong chính mùa chuyển nhượng "bết bát" này lại gây ra sức ảnh hưởng lớn hơn nhiều so với trước đây. "Có thể" - đó là một khái niệm ỡm ờ, nhưng lại hết sức phù hợp với những dự liệu của chúng ta ngay dưới đây.

Ronaldinho - Zidane
Phải nói ngay rằng, trong bài viết này, chúng tôi còn đề cập đến những người "không phải là tân binh" nhưng cùng với những cá nhân là tân binh (ở đội bóng khác) khiến cho việc thay đổi triết lý bóng đá ở nước Anh trở nên phô biến hơn.

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

Cazorla trước thềm PL 2012-2013

(Đường dẫn đến khung thành) - Bao nhiêu ngày lắng nghe, chờ đợi tin về Cazorla rồi, vẫn chẳng biết anh này đá đấm thế nào, nên nhân lúc ra quán net ngồi, mớ mở xem dăm ba clip về anh. Giả như (nói giả như thôi nhé!), anh về Arsenal, Arsenal ta sẽ trở thành như thế nào?

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

20 phút cuối trận Anh - Bỉ

(Đường dẫn đến khung thành) - Thật khó khăn để có thể được xem trận này, cho dù ti-vi có chiếu. Cuối cùng phải đợi đến xấp xỉ phút 60 mới có thể mở ti-vi lên xem. Có quá nhiều thứ hay ho bị bỏ lỡ, nhưng cũng có nhiều điều thú vị, không thể không chia sẻ với mọi người. Nhất là trong thời điểm hiện nay.

1. Hazard - cổ động viên cần, nhưng GS lại không mấy khao khát:

30 phút cuối trận, tiền vệ nhỏ con mang áo số 10 này quả thực đảm nhiệm chính xác vai trò của 1 số 10 thực thụ: Nhô cao hẳn so với tuyến tiền vệ, gần như hiếm tham gia phòng ngự, là "tâm bão" cho đa số các đợt tấn công, người đưa ra đường chuyền cuối cùng, và khuấy đảo hàng phòng ngự khi cần. Tôi cho rằng, nếu như không có gì khác ở 60 phút trước, Hazard thực sự là cầu thủ nổi bật nhất bên phía Bỉ.

Chúng ta không được xem Lique 1 nhiều. Hazard với fan bóng đá Việt Nam gần như là "văn kỳ thanh nhi bất kiến kỳ hình". Tờ "Thể thao văn hoá" đã viết đúng: 

trận giao hữu này cũng có thể xem như màn ra mắt của Hazard với khán giả bóng đá xứ sương mù. Thực tế, anh cũng là nhân tố sáng tạo nhất trên hàng tiền vệ đội khách.
Tôi là fan của Lille, tất nhiên lại càng hâm mộ Hazard, cho nên khi biết rằng anh chắc chắn sẽ ra đi, tôi muốn anh đến Arsenal - đội bóng phù hợp nhất với lối chơi của anh, cũng là đội bóng tôi yêu thích hơn cả chính Lille của anh. Trông thấy 30 phút khoác áo đội tuyển quốc gia, như thế này, hẳn rất nhiều fan Arsenal cũng sẽ càng mong ngóng Hazard hơn nữa. Đừng nói dối tôi! Bất kỳ ai trong số các bạn bảo rằng không, thì cũng chỉ vì các bạn đang tự ti với khả năng cạnh tranh ngôi sao với các đại gia khác mà thôi!

Nhưng GS lại không nghĩ vậy.

Một bằng chứng hết sức rõ ràng rằng, GS hoàn toàn có thể mang anh siêu tiền vệ hiếm hoi trưởng thành từ lò Lille, và lừng danh từ hồi mười lăm, mười sáu tuổi này. Song, ông đã không làm thế. Từng mùa, từng mùa trôi qua, GS cứ lần lữa mãi, còn Hazard thì cứ trưởng thành mãi, và đắt đỏ mãi lên. Mối liên hệ giữa Arsenal và Lique 1 nói chung, và Lille nói riêng không hề mong manh. Mối liên hệ giữa Arsenal với Hazard cũng không phải là tin đồn nhảm nhí gì. Nhưng Hazard chưa, và có lẽ sẽ là không bao giờ cập bến Arsenal. Điều này có 2 lý do:

- Thứ nhất, bản thân Eden là một tiền vệ tấn công, nhưng trong suốt quá trình phát triển của mình, vì những lý do về nhân sự, mà anh thi đấu trải rộng từ tiền vệ trung tâm, tiền vệ tấn công, rồi tiền vệ cánh trái, tiền đạo cánh trái. May mắn là anh ta không đá được trung phong, vị trí mà như một bài viết từ xa lắc xa lơ, tôi đã có nói qua lý do. Chính quá trình phát triển đó khiến cho xu hướng hoạt động của Hazard có phần lệch sang trái, mà sự bùng nổ của Gervinho trước khi sang Arsenal - một cầu thủ chạy cánh trái mạnh mẽ không có bao nhiêu điểm đặc biệt - là một hệ quả. Trong khi đó, ở Arsenal suốt từ khi Hazard được đôn lên từ đội trẻ, vị trí tấn công cánh trái gần như luôn luôn là vị trí hết sức mạnh mẽ với siêu sao người Nga - Arshavin, và giang hồ đất cảng Nasri. Đối với một đội bóng, một vị trí tấn công biên có một chín một tiềm năng là quá đầy đủ. Nasri không thể tính là già hơn Hazard bao nhiêu được! Đến khi Arshavin sa sút, thậm chí là lúc Nasri ra đi, tôi đã cực kỳ hưng phấn khi nghĩ rằng người thay thế sẽ là Hazard. Nhưng GS lại chọn Gervinho: Một cầu thủ có tố chất để trở thành một Henry mới. Có lẽ GS đã nghĩ đến việc đảo vị trí liên tục giữa RvP và Gervinho trong một thời gian gần nào đó, hoặc tái dựng lại bộ đôi sát thủ - nghệ sĩ những năm đầu thế kỷ, thay vì là một tiền vệ kiến tạo không có gì khẳng định "sẽ vượt trội so với Ramsey và Wilshere trong tương lai cả"!

- Thứ hai, vị trí số 10 trong bóng đá hiện đại - như những gì Hazard đã thể hiện hôm nay, và có lẽ đã luôn thể hiện trong suốt những năm ở Lille - đã không còn hợp thời. Thời đại của Maradona một mình chèo lái cả đội đã qua! Những vũ khúc Tango lấy số 10 làm nhạc trưởng đã không còn ở một vị trí như nó đã từng ở trước đây. Chẳng còn ai từ sau Riquelme được gọi là "Tiểu Maradona" nữa! (Nhớ! Tiểu Maradona theo đúng vai trò mà những nhà chiến thuật nhìn thấy, không phải tiểu Maradona như Messi! Messi hoàn toàn khác hẳn Maradona về cách chơi và nhiệm vụ, chí ít là ở Barca. Phải chăng đây là lý do khiến anh không thể là một thiên tài ở Archentina như chính anh ở Barca?) Những bằng chứng cụ thể nhất cho những ngần ngừ từ GS đầy tẩn mẩn trong công việc là những Pablo Aimar, Andres D’Alessandro hoặc Javier Saviola... những số 10 đúng nghĩa, tất cả đều giống với Riquelme: Đã không thể làm được những điều đúng với năng lực của họ, chí ít là ở châu Âu. Số 10 ở châu Âu đã là quá khứ, hoặc chí ít cũng đang là quá khứ đối với nước Anh - nơi mà bóng đá bao hàm thể lực và tốc độ hàng đầu châu Âu. Eden Hazard! Đó có thể là một bản hợp đồng "thất bại vĩ đại"

2. Sự nghiêm trọng của một hàng tiền vệ dày đặc sức sáng tạo:

Gần đây, AFCVN chúng ta có bài "người ăn không hết" của anh *DiepKhai*. Thú thực là S_E tôi đây chưa hiểu hết cái uyên áo ở trong đó, cho nên mới đưa ra một vài cái comment vụng về kiểu như "kẻ lần không ra" gì gì đấy! Thật là hết sức hổ thẹn! Mãi đến sau trận đấu này, bản thân tôi mới có dịp nhìn thấy cái tệ hại của mình: "Ăn không hết" ấy cũng là một cái khổ!

Đội hình của Bỉ thực sự đáng gờm với những cái tên như Fellaini, Hazard, Vertonghen, Vermaelen... Nhưng tôi nghĩ nhiều hơn đến Hazard, Dries Merten, và Mirallas. Những người khác, do kiến thức hạn hẹp, cá nhân tôi không biết nên không dám nhắc đến

Mirallas không quá nổi danh, còn Merten thì cũng còn quá trẻ để có thể nói nhiều về anh, nhưng thực tế, khi có cả 3 người, chưa kể những cá nhân khác, cho rằng "Hazard là nhân tố sáng tạo duy nhất" e có hơi thiển cận. Thực tế thì, khi có mặt Mirallas và Merten, điều hết sức buồn cười là Hazard hoàn toàn không có gì đặc biệt, chí ít là khi so với chính anh khi hai người này rời sân. Merten không phải là một cầu thủ đá cánh! Anh thi đấu tốt hơn ở vị trí tiền vệ công, điều phối và kiến thiết bóng. Mirallas cũng không phải tiền đạo dứt điểm! Anh giống với một tiền đạo hộ công hơn. Và chúng ta có đến 3 cầu thủ chen nhau xấp xỉ một vị trí "bị toàn châu Âu ghét bỏ". Sức sáng tạo kinh người là điều được dự đoán trước, nếu như cả ba cùng thi đấu với phong độ cao. Nhưng kêt quả lại hoàn toàn khác. Ba người không dẫm chân nhau quả thực là một điều may mắn. Vị trí của Hazard là bất khả xâm phạm ở Bỉ, một Mirallas không nổi bật, một Merten đầy tiềm năng chỉ có thể trời bỏ vị trí ưa thích trong ngậm ngùi, và mang theo những thói quen thi đấu cũ sang vị trí mới. Sức tập trung bóng bị giảm mạnh về phía Hazard từ những vị trí sáng tạo "trái tay" ấy khiến cho số 10 không có được những ưu ái nhất định từ đồng đội mình.

Tuy nhiên, ngay sau khi cả Merten lẫn Mirallas rời sân, cùng với sự xuất hiện của Lukaku - một tiền đạo sát thủ - Hazard lập tức trở thành "tâm bão" cho mọi đòn tấn công. Cánh phải bị bỏ dở do thiếu hụt sự năng nổ của Merten, nhưng cánh trái ngược lại lại rộn ràng hơn nhiều nhờ Hazard. Fellaini vẫn chậm rãi rong chơi cùng hàng tiền vệ đội nhà như một tiền đạo lùi sâu, nhưng đội hình gần như là 4-6-0 đã chuyển thành 4-4-2-1 với Lukaku đá cao nhất. Chẳng còn một ai khác ngoài Hazard để điều phối, và Hazard lại được bảo bọc bởi một vòng tròn từ Lukaku, Fellaini phía trên, và 3 tiền vệ trung tâm phía dưới. Khác với trước, anh không cần phải tự mình "lao động vất vả" để có bóng nữa! Và mọi hành vi lao động quá chật vật đều khó có thể hình thành nên một nghệ sĩ rong chơi.

Arsenal có lẽ đã thôi cần thêm một nghệ sĩ sáng tạo nữa. Rosicky, Ramsey, nếu cần là Wilshere đã đủ. Nhưng chừng nào còn cần những nghệ sĩ như vậy, những người như M'Via, Song phía dưới đã cần, người có phong cách như những Drogba, Ibra, Rooney... càng cần thiết hơn. Nhìn qua Hazard để thấy: 1, Sát thủ hào hoa như RvP không có giá trị niềm tin với những chàng nghệ sĩ sáng tạo như Hazard - những người luôn bị đe doạ từ hậu vệ - tiền vệ trụ rắn rỏi của đối phương. 2, việc sử dụng thêm, dù chỉ 1 nghệ sĩ nữa cũng đủ khiến cho công việc một nghệ sĩ như anh trở nên nặng nề, đầy cơ bắp hơn, và có hại cho sức sáng tạo của chính anh hơn. 

Chúng ta cùng hi vọng ở Podolski và M'Via. Phải chăng GS cũng đang nghĩ như vậy?

Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành

Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More