Xabi Alonso - người hùng thầm lặng

Tiền vệ ngôi sao của tuyển Tây Ban Nha và Real Madird Xabi Alonso tên thật là Xabier Alonso Olano là một đứa con của xứ Basque, Tây Ban Nha.

Tiền vệ tấn công: Biểu tượng của sự hoa mỹ

Bài viết thứ 2 trong loạt bài về vị trí và vai trò cầu thủ...

Bóng đá tổng lực

Một khái niệm về hệ thống chiến thuật nổi tiếng gắn với thương hiệu của "Những người Hà Lan bay...

Catenaccio

Hệ thống phòng ngự kinh điển từng đưa Inter Milan và tuyển Italia lên đỉnh cao thế giới

WM: Luật việt vị và cuộc cách mạng chiến thuật

Điều gì đã tạo nên tên tuổi của 1 HLV được xem là vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Anh?

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Catenaccio

(Đường dẫn đến khung thành) - Khái niệm chiến thuật nổi tiếng thứ hai được giới thiệu ở blog này (sau Joga Bonito), Catenaccio xứng đáng là một huyền thoại, một cái tên mà mỗi khi nhắc đến, cả đối thủ lẫn những cầu thủ trong hệ thống chiến thuật đều cảm thấy ngao ngán. Nếu như Joga Bonito là một khái niệm mở rộng hết mức năng lực sáng tạo của 11 cầu thủ có lối chơi điển hình cho người Brazil, thì Catenaccio là chiến thuật đề cao tính kỷ luật và tâm lý thi đấu cực kỳ vững vàng đặc trưng của nước Ý.


Catenaccio (cái then cửa) chính xác là một hệ thống chiến thuật do chiến lược gia người Argentina, Helenio Herrera và đội bóng lừng danh nước Ý, Inter Milan khai sinh vào những năm đầu thập niên 60 của thế kỷ trước. Tiền thân của Catenaccio Inter Milan có thể kể đến chiến thuật của Karl Rappan trong thời gian dẫn dắt tuyển Thuỵ Sĩ (những năm 30 của thế kỷ trước), của Gipo Viana, người đã đưa Salernitana lên Serie A vào năm 1947, và Nereo Rocco ở AC Milan những năm 1961-1963. Tuy nhiên, mãi đến khi Inter Milan của Helenio Herrera giành chức vô địch Serie A vào năm 1963, Gã tử thần của bóng đá tấn công, Catenaccio mới chính thức được khai sinh. Nerazzuri đã định nghĩa Catenaccio bằng cách bổ sung thêm tiền vệ phòng ngự để tăng cường sức chiến đấu cho hệ thống 3 hậu vệ và 1 hậu vệ quét trong tiền thân của nó ở AC Milan.

Catenaccio tương thích mạnh mẽ với cả các câu lạc bộ ở Serie A lẫn đội tuyển quốc gia của đất nước hình chiếc ủng. Italia không chỉ tạo ra những hậu vệ xuất chúng hàng đầu thế giới, mà còn đặt những hậu vệ xuất sắc này vào một hệ thống chiến thuật để biến họ thành bất khả chiến bại. Không ai cho rằng những Baresi, Paolo Maldini, hay Fabio Canavaro... sẽ không thể vươn tới đỉnh cao của thế giới trong vị trí của mình nếu người Ý không có Catenaccio, chỉ là, không có Catenaccio, những hậu vệ xuất sắc không thể trở thành nhà vô địch!

1. Catenaccio là gì?

Không có một sơ đồ chiến thuật cụ thể nào cho hệ thống danh (tai) tiếng này: Phổ biến hơn một chút có thể kể đến 1-3-3-3, nhưng 1-4-4-1 hay 1-4-3-2... đều là những sơ đồ thường được sử dụng. Vấn đề của Catenaccio nói riêng và tất cả các hệ thống chiến thuật nói chung không nằm ở sơ đồ chiến thuật mà nằm ở hệ thống vận hành!


Về bản chất, Catenaccio là hệ thống chiến thuật sử dụng kỹ năng kèm người xuất sắc của các hậu vệ để chiến thắng trong các pha đối đầu 1vs1. Trong thời kỳ mà kỹ thuật phòng ngự đơn giản chỉ là cài các cầu thủ đá thấp hơn các tiền vệ trong đội hình để tranh chấp bóng, Catenaccio và những tiền thân của nó đã khiến các tiền đạo gặp phải vấn đề thực sự khi thường xuyên phải đối mặt với một hậu vệ đối thủ ở khoảng cách quá gần để phô diễn kỹ thuật hoặc bứt tốc thoát đi. Tuy nhiên, như thế là chưa đủ để hệ thống phòng ngự danh tiếng này trở nên bất khả chiến bại trong hơn một thập kỷ. Sức mạnh chủ yếu của chiến thuật kinh điển này nằm ở cầu thủ được mệnh danh là "cái chốt cửa": Catenaccio luôn sở hữu một hậu vệ tự do (trung vệ thòng, hậu vệ quét, sweeper) có lối chơi tương tự như các trung vệ Brazil (đã đề cập ở Joga Bonito) nằm rất thấp trong hệ thống, người vừa là nhân vật thứ 3 để đảm bảo chiến thắng tuyệt đối của đội nhà trong các pha tranh chấp 1vs1, vừa là chốt chặn cuối cùng của hàng hậu vệ để đảm bảo cự ly đội hình khi các trung vệ triển khai "bám người".

Nhưng Catenaccio không phải là triết lý phòng ngự đơn thuần! Bằng chứng là họ đã ghi đến 43 bàn thắng trong 18 vòng đấu mùa giải 1962-1963 (bình quân 2.3 bàn/trận). Những pha phản công thần tốc chính là chìa khoá: Herrera sở hữu một hậu vệ cánh trái có đôi chân thần tốc là Giacinto Facchetti, tiền vệ sáng tạo trung tâm "huyền thoại" của người Tây Ban Nha là Luis ‘Luisito’ Suarez, và "thiên tài" Sandro Mazzola chơi ngay phía sau tiền đạo cắm làm nhiệm vụ nối kết tất cả với tiền đạo.

Catenaccio và tiền thân của nó ở AC Milan của Rocco cũng là một trong những hệ thống chiến thuật đầu tiên sử dụng sơ đồ thi đấu không cân bằng với chỉ một cầu thủ chạy cánh ở một bên thường xuyên đá lùi và một hậu vệ cánh phía bên kia có vai trò dâng cao phản công. Khả năng chuyển đổi hàng hậu vệ 3 người thành 4 người (vốn là một trong những điều cực kỳ phức tạp của bóng đá hiện đại) của Italia là hoàn hảo! Hẳn nhiên, điều này có thể chẳng ảnh hưởng mấy đến triết lý bóng đá chung của hệ thống này, nhưng với phương thức phòng ngự khởi nguyên của nó (1 kèm 1), điều này có hiệu quả hết sức tích cực, vì xu hướng di chuyện ngược chiều của hai bên cánh sẽ khiến đội hình tấn công thông thường của đa số các đối thủ bị đảo lộn, giống như một quy tắc động lực học phổ thông vậy!

2. Catenaccio trong lịch sử bóng đá:

Catenaccio đã mang lại thành công lớn cho Inter Milan suốt nửa thập kỷ từ năm 1962 với 3 Scudetto (1963, 1965 và 1966), 2 Cúp C1 (1964 và 1965), và một lần đưa họ vào chung kết (1967). Với tuyển quốc gia Ý, từ năm 1970, họ cũng đã dựa vào Catenaccio (và những biến thể hiện đại) để tạo ra 1 chu kỳ khó tin tại các kỳ World cup: 12 năm lại vào chung kết 1 lần, đan xen giữa 1 thất bại là 1 lần thành công (á quân Mexico 70, vô địch Espayol 82, á quân USA 94, vô địch Germany 06). Tuy nhiên, theo quan điểm của nhiều người, hệ thống chiến thuật trứ danh này đã chính thức bị khai tử trước Joga Bonito tấn công điên rồ của người Brazil và bóng đá tổng lực của những người Hà Lan. Về sau người Ý cũng từng nhiều lần thử nghiệm lại sơ đồ chiến thuật này, nhưng họ chỉ thành công 1 lần duy nhất ở Espayol 82, đến Mexico 86, Maradona và những người Arghentina lại huỷ diệt nó 1 lần nữa.


Catenaccio có thể được xem là đã tái sinh với một phiên bản hiện đại hơn (và chắc chắn hơn) với tuyển Hy Lạp ở Euro 2004 và chính tuyển Italia ở World Cup 2006. Đến thời Mourinho thời (lại là) Inter Milan, khi mà Tiki-Taka vẫn còn đang là chúa tể bất bại của bóng đá thế giới, ông đã tái hiện hình ảnh "gã tử thần của bóng đá tấn công" trong đội hình của mình, với Lucio - một trung vệ có khả năng đá quét điển hình của người Brazil cho vị trí thấp nhất sơ đồ, và trận bán kết lượt đi Champions League năm đó là một trong những trận thua tức tưởi của người Catalan. Ken MU trong "Bóng đá confession" mô tả:

Trong trận đó, Mourinho đã cho cả thế giới thấy Catenaccio kinh khủng đến mức nào. Với 1 Lucio đá quét phía dưới, đội hình phòng ngự dày đặc với 2 tiền vệ trụ chơi ngay phía trên hàng hậu vệ đã khiến cho Tiki-taca bất khả chiến bại của Barca chỉ biết múa may quay cuồng ngoài vòng cấm và...chấm hết. Có lẽ chưa bao giờ người ta được chứng kiến những Messi, Xavi hay Iniesta bế tắc và bất lực tới vậy :)) Tuy nhiên, Mourinho ko hề áp dụng Catenaccio 1 cách máy móc mà đã có những cải tiến để đưa nó lên 1 tầm cao mới:
- Thứ nhất, phòng thủ khu vực: Về bản chất, Catenaccio là lối phòng ngự theo kiểu 1 kèm 1. Tức là cứ 1 cầu thủ phòng ngự sẽ chịu trách nhiệm đeo bám 1 cầu thủ tấn công của đối phương, nếu để đối phương vượt qua, coi như chỉ còn lại thủ môn và cái khung thành trống hoác. Nhưng Mourinho thì khác, ông chia các cầu thủ phòng ngự của Inter thành các khu vực và chỉ đạo họ phong tỏa những pha di chuyển của các cầu thủ Barca 1 cách kín kẽ và cực kỳ khó chịu. Nó làm giảm đến mức tối đa độ hiệu quả của những pha đập nhả liên tục và sức công phá khủng khiếp của Tiki-taca. Ngoại trừ bàn mở tỉ số, Barca hầu như ko thể đưa được bóng vào vòng 16m50 chứ đừng nói là ghi bàn. 
- Thứ 2, cải thiện sức mạnh hàng tấn công : Có lẽ Mou may mắn vì ở thời điểm đó, ông đang sở hữu những cầu thủ tấn công hàng đầu thế giới và 1 nhạc trưởng tài ba, Wesley Snijder. Inter lúc đó ko chỉ biết phòng ngự, mà những đường phản công của họ có thể nói là sát thủ. Đôi khi chỉ cần 1 đường chuyền và 1 pha chạy chỗ, bóng đã tới được vòng cấm của Barca. Cả 3 bàn thắng của Inter đều xuất phát từ những tình huống như vậy. Barca đã phải trả giá cho việc nỗ lực tấn công điên cuồng mà quên mất rằng ở thời điểm đó, E'too và Millito vẫn đang ghi bàn đều đều như cơm bữa.


3. Zona Mista?

Zona Mista là một hệ thống phòng ngự hậu kỳ Catenaccio. Khi bóng đá tổng lực của người Hà Lan và kỹ thuật siêu việt của Mỹ Latin nhấn chìm hệ thống phòng ngự huyền thoại Catenaccio, chiến thuật phòng thủ khu vực ra đời. Tuy nhiên, hệ thống phòng ngự khu vực đơn thuần, với từng cầu thủ bảo vệ một khu vực riêng, một mặt không thể hoàn toàn chống lại sức mạnh huỷ diệt của bóng đá tổng lực (dù nó cải thiện tốc độ tấn công và phản đòn nguy hiểm hơn cho các đối thủ sử dụng bóng đá tổng lực) hoặc các cầu thủ xuất sắc kiểu như Maradona. Hơn nữa, chiến thuật này mâu thuẫn gay gắt với triết lý chơi bóng của người Ý nói riêng, và Catenaccio nói chung. Hệ quả là, Zona Mista ra đời, kết hợp tính tổ chức chặt chẽ từ phòng thủ khu vực và khả năng "kèm người kép" (1 hậu vệ+hậu vệ quét bổ sung) của Catenaccio. Với hệ thống này, hậu vệ quét được di chuyển hoàn toàn tự do trong khi các trung vệ phòng thủ theo khu vực, tiền vệ phòng ngự luôn sẵn sàng lùi sâu để đá như một trung vệ thứ 3, và tiền vệ điều tiết lối chơi được yêu cầu trám vào khu vực của tiền vệ phòng ngự bỏ trống... Có thể nói, chiến thuật phòng ngự của Enzo Bearzot chính là mẫu mực của hệ thống phòng ngự hiện đại nói chung, và "Catenacio mới" nói riêng.

Đương nhiên, tương lai của "Catenaccio mới" trong thời kỳ suy tàn của đế chế Tiki-Taka này cũng vẫn còn là một dấu chấm hỏi, nhưng đó cũng có thể là thứ xứng đáng được chờ đợi, nhất là từ những người quan tâm đến bóng đá từ góc nhìn chiến thuật.

Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

[Man City 4-1 Man United] Nasri bó vào trung lộ, Kolarov dâng cao, và...

(Đường dẫn đến khung thành) - Ngay từ khi bắt đầu trận đấu, United đã bị City áp đảo ngay từ đầu.

Pelegrini đã lựa chọn Negredo thay vì Dzeko cho vị trí cao nhất sơ đồ chiến thuật. Đây là lần đầu tiên tiền đạo người Tây Ban Nha này được đá cặp cùng Sergio (Kun) Aguero. Ngoài ra, cựu HLV Real Madrid còn lựa chọn bộ đôi Kolarov và Samir Nasri thay vì Clichy và Silva ở hành lang trái


Phía bên kia, David Moyes đã không có sự phục vụ của Robin van Persie vì chấn thương, nên có hai sự thay đổi quan trọng trong đội hình của ông: Dani Welbeck đá cặp cùng với Rooney và Asley Young được lựa chọn cho vị trí tiền vệ cánh trái.

Trong trận derby đỉnh cao đầu tiên không có Sir Alex kể từ 26 năm qua này, Man City đã lấn át Man United ở hầu hết các khu vực, đặc biệt là ở hành lang trái. Có 2 vấn đề mà nửa đỏ thành Manchester bị buộc phải đối đầu, và liên tục thất bại: Những pha di chuyển vào trong của Nasri và những đường lên bóng của Kolarov.
1. Khả năng di chuyển của Nasri:

Rõ ràng, Nasri đã gần như luôn luôn bị chỉ trích trong suốt thời gian thi đấu ở City, nhưng trong những trận  derby gần đây, mọi thứ lại hoàn toàn khác: 

- Trong chiến thằng 1-0 trước đại kình địch cùng thành phố vòng 36 mùa giải 2011-2012, sự kết hợp giữa Nasri và Zabaleta là chìa khoá cho lối chơi của City thời điểm đó, anh liên tục dốc bóng, liên tục gây áp lực... để cuối cùng tạo ra quả phạt góc mà từ đó Vincent Kompany ghi bàn.

- Nasri cũng thi đấu quá xuất sắc trong chiến thắng 2-1 ở Old Tranfford mùa giải trước, một lần nữa, với không gian di chuyện cực rộng.

Và vừa rồi, "giang hồ đất cảng" cũng đã làm được điều tương tự trong một trận đấu rất gần với cuộc chiến giữa 2 sơ đồ 4-4-2 truyền thống: Anh là cầu thủ duy nhất được cho phép rời bỏ vị trí và chơi bóng với phạm vi cực rộng để khuấy động, kéo giãn cự ly đội hình đối thủ. Nasri  thậm chí đã không được thi đấu như một tiền vệ cánh trong phần lớn thời gian trận đấu khi thường xuyên nhận bóng, dốc bóng, và di chuyển không bóng rất sâu trong trung lộ thay vì cánh trái. Khả năng di chuyển thông minh của anh gần như đối lập với các cầu thủ chạy cánh khác là Antonio Valencia, Jesus Navas, các hậu vệ cánh, và hẳn nhiên là cả một Asley Young trong một buổi chiều thi đấu chật vật, liên tục mất bóng, liên tục bị chặn đứng nữa!


Chiến thuật này đã phát huy hiệu quả gần như ngay lập tức: Trong trận chiến quyết liệt giữa hai cặp tiền vệ trung tâm, Nasri xuất hiện như một cầu thủ thứ ba, phá vỡ thế giằng co cân bằng và giải phóng một trong hai tiền vệ trung tâm là Toure hoặc Fernandinho. Giống như chiến thắng áp đảo của Chelsea của Mourinho thập kỷ trước, hai tiền vệ trung tâm của Moyes không có cách nào chiến thắng được 2.5 (và thậm chí là 3) cầu thủ của Man City. Trên thực tế, Nasri đã phối hợp cực tốt với bộ đôi trung tâm này, và khu trung tâm của Man United đã thực sự bị xé toang.

Những đường chuyền của Samir thực sự sắc nét, gọn gàng, và không một chút hoa mỹ. Tuy rất ít khi chọc khe, anh đã thực sự làm thay đổi trận đấu nhờ luân chuyển bóng cực nhanh và hiếm khi để mất bóng.

2. Những pha lên bóng của Kolarov

Cũng giống như Nasri, Kolarov cũng là một cầu thủ tạo ra bước ngoặc cho trận đấu. Thú vị hơn, cả hai cầu thủ này đều không phải là lựa chọn số một của Pelegrini cho các vị trí bên cánh trái.

Theo số liệu thống kê, cánh phải là khu vực mạnh nhất và triển vọng nhất của Manchester United trong trận đấu này: Ngay trận đấu trước, họ đã ghi đến 2 bàn thắng từ những pha phản công bên cánh phải với một Antonio Valencia công thủ toàn diện đang có phong độ rất tốt, đồng thời, ở phía bên kia, Kolarov là mẫu hậu vệ cánh tấn công tốt, nhưng phòng thủ rất tồi. 


Tuy nhiên, diễn biến của trận đấu lại cho thấy điều ngược lại, Kolarov liên tục tấn công, còn Valencia, một cầu thủ nổi tiếng kỷ luật và phòng thủ tốt như hậu vệ thì lại liên tục để Kolarov vượt qua.

Kolarov là một trong hai cầu thủ có số lượng đường chuyền ít nhất trận (người kia là Nemanja Vidic), cũng là người có tỷ lệ chuyền chính xác kém nhất. Nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì khi những pha dốc bóng và di chuyển xuất sắc của anh đã khiến hai cầu thủ cánh phải của United đã gần như tê liệt hoàn toàn.

3. Hiệu quả kép:

Ở phút thứ 5, Nasri đá bó vào trong như một cầu thủ trung tâm. City dồn sức vào cánh phải. Chris Smalling buộc lòng phải dồn vào trong để hỗ trợ phòng ngự. Khu vực cánh phải của United mở toang, Kolarov dâng cao và đường chuyền của anh đã khiến Vidic phải đánh đầu phá bóng từ khu vực 5m50.

Phút thứ 16, City vượt lên dẫn trước. Nasri đã thi đấu cực kỳ thông minh trong pha bóng này: Anh nhận bóng ở cánh trái, dốc bóng xuống góc sân, giữ bóng khéo léo và bất ngờ nhả bóng cho Kolarov đang băng lên rất nhanh từ khoảng 20m phía sau. Hẳn nhiên, một pha tạt cánh sở trường của Kolarov và cú Volley đẹp mắt của Aguero đã biến tất cả các cầu thủ của United thành tượng đá.


Phút 23, Kolarov lại vượt qua Valecia và Howard Webb từ chối penalty từ một tình huống 50-50.

City đã chiến thắng trên mọi mặt trận. Tất nhiên! Nhưng cánh trái mới là nơi họ thực sự tạo ra những cơ hội ăn bàn trong hiệp 1. Khi United bị dẫn trước, bị buộc phải đẩy cao đội hình, City sẽ có nhiều cơ hội hơn, nhưng nếu tỷ số vẫn là 0-0, tận dụng khả năng tấn công của bộ đôi Nasri-Kolarov mới là cách tiếp cận trận đấu hiệu quả nhất.

4. Những vấn đề khác:

Một là, City đã chơi lấn lướt, nhưng đội hình của họ dường như vẫn chưa hoàn toàn gắn kết. Trong nửa đầu trận đấu, Rooney và Welbeck đã nhiều lần xuyên phá được vào khoảng trống phía sau Toure và Fernandinho, những cầu thủ có thể lực sung mãn và khả năng tấn công cực tốt nhưng lại quá thường xuyên để hổng phía sau. City đã từng bị trừng phạt trong nhiều trận trước, nhưng đã chẳng có bất kỳ một thay đổi nào trong trận đấu này. Không khó hiểu khi Rooney, cầu thủ tốt nhất trên hàng công của United đã có quá nhiều không gian chơi bóng trong trận này.

Hai là, Manchester United đã cải thiện được rất nhiều khi David Moyes thay đổi chiến thuật: Ông thay Young bằng Tom Cleverley, đưa Welbeck đá lệch trái, Fellaini đá cao nhất trong tam giác tiền vệ (Cleverley-Carrick-Fllaini) và Rooney là tiền đạo cắm duy nhất. Tiền vệ của họ đã cầm bóng tốt hơn, hai cánh đều tấn công tốt hơn, nhưng lúc này tỉ số đã là 4-0, và lật ngược tình thế là điều không thể.


Ba là, Vincent Company đã (may mắn) có một trận đấu tuyệt vời. Anh áp sát Rooney và khoá chặt mọi hướng tấn công của đối thủ. Thực ra, nếu như đó là Manchester United của Sir Alex, mọi thứ có thể đã hoàn toàn khác: Sir Alex chắc chắn sẽ biến Rooney thành một "số 9 ảo", di chuyển rộng để kéo Kompany ra khỏi vị trí chừng 15m để một tiền vệ lao lên chiếm lĩnh không gian (vì 2 tiền vệ tấn công của City không kịp quay về hỗ trợ phòng ngự), City có lẽ đã vỡ trận từ trước khi họ kịp làm điều gì đó. Tuy nhiên, United ngày nay đã khác...

Trúc Phong
Dịch từ: zonalmarking

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

[Arsenal vs Tottenham Hotspur] King of London?

(Đường dẫn đến khung thành) - Arsenal sẽ tiếp đón Tottenham trên sân nhà vào chủ nhật này, đó có thể nói là một trận Derby khốc liệt nhất bóng đá Anh, chiến thắng và thất bại của 1 trong 2 đội không chỉ nằm ở việc được, mất 1 hay 3 điểm... Nhưng những gì nằm sâu bên trong sự thù hận có phần cay đắng ở Bắc London? Câu trả lời có thể được tìm thấy trong một chuỗi các sự kiện diễn ra từ năm 1910... Và ở đó, nằm sâu trong bóng tối lịch sử của Arsenal một nhân vật huyền thoại được sống lại...


Như một cái tên đã đi vào dĩ vãng trong lịch sử của Arsenal, những bí ẩn và sự huyền bí về Sir Henry Norris ở thời điểm hiện tại chắc chắn sẽ được đánh giá rất thấp.... Nhưng trước khi Arsene Wenger gây dựng đội hình bất khả chiến bại của mình, trước khi Michael Thomas ghi bàn thắng của mình vào lưới Liverpool năm 1989, trước khi Bertie Mee dành được cú đúp danh hiệu năm 1971, và thậm chí trước cả khi Herbert Chapman tạo ra một tượng đài bất khả xâm phạm ở CLB, có một Henry Norris.

Nhiều người đã nhận xét ông ta như một kẻ xảo quyệt, mưu mô, một kẻ độc tài hay một thứ gì đó khác. Nhưng thực sự ông là một ẩn số khó hiểu của bóng đá nhân loại. Lịch sử ghi lại Norris là người đàn ông vô tình tạo ra trận Derby Bắc London đầy thù hận.

Ngược dòng lịch sử 103 năm về trước. Năm 1910, Woolwich Arsenal rơi vào khủng hoảng tài chính nghiêm trọng, một ông chủ mới đã đến với đội bóng với cái tên Henry Norris (Ông chủ của Fulham bầy giờ). Norris đã cố gắng hợp nhât Fulham và Arsenal trước khi đi tới kết luận vào năm 1913: "Để giải quyết tình hình tài chính tồi tệ của CLB, và để trở thành một đội bóng lơn ở nước anh Arsenal phải di dời". Những gì được gọi là "canh bạc vĩ đại Arsenal" được tiến hành.

Năm 1913. Đội bóng quyết định vượt sông Thames, dời lên phương Bắc, lấy Highbury làm sân nhà, ngay cạnh đó là ga xe điện ngầm Gillespie Road (sau này đổi tên thành Ga Arsenal) nó nối liền khắp nơi trong thành phố. Không có gì hoàn hảo hơn cho sự phát triển của CLB. Nhưng cách đó 4 dặm, người hàng xóm mới Tottenham Hotspur, không hài lòng về việc bị xâm lấn lãnh thổ của họ và đồng thời lo sợ tầm ảnh hưởng của đội bóng với những CĐV tại London bị ảnh hưởng. Một sự ganh ghét, đố kị nho nhỏ đã nảy sinh. Spurs và các CĐV đã lên tiếng phản đối việc cho Arsenal cư trú tại đây, nhưng điều đó trở lên vô nghĩa khi chính quyền địa phương đã bác bỏ kháng cáo này. Và đối thủ của chúng ta, Tottenham và CĐV của họ có lý do đầu tiên để thù ghét chúng ta...

Nhưng chưa dừng lại ở đó, người hâm mộ và các quan chức Tottenham có thêm ly do để tức giận sáu năm sau, khi LĐ bóng đá Anh khởi động trở lại các giải đấu sau khi bị dừng bởi Thế chiến thứ nhất - các pháo thủ đã tìm được xuất lên chơi ở giải hạng nhất = tấm vé của họ - người láng giềng Totteham.

Năm 1918, các nhà chức trách bóng đá Anh tái sinh bóng đá Anh bằng quyết định tăng giải hạng nhất từ 20 lên 22 đội tham dự. Chelsea và Tottenham kết thúc mùa trước ở vị trí lần lượt là 19, 20 ở giải hạng nhất, nhưng khi tăng lên 22 đội, họ được hoãn thi hành án, sẽ được giữ lại, và không phải xuống hạng. 2 CLB đứng đầu ở giải hạng 2 mùa trước là Derby và Preston được thăng hạng. Vậy là đã đủ 22 đội thi đấu ở giải hạng nhất.

Chelsea chắc chắn sẽ được giữ lại ở giải hạng nhất như một sự đền bù sau khi nguyên nhân CLB này rơi vào vị trí xuống hạng bởi 1 vụ bê bối dàn xếp tỉ số do Manchester United và Liverpool để ManUtd (17) được xếp trên Chelsea (19). Tottenham lúc này đã sẵn sàng cùng Chelsea ở lại giải hạng nhất.

Nhưng sau đó Arsenal của Norris đã tạo ra một sự kiện phá vỡ giấc mơ của Tottenham. Norris đã đưa một yêu cầu lên LĐBĐ Anh khi cho rằng Arsenal với truyền thống của mình xứng đáng lên chơi ở giải hạng nhất hơn là TOttenham Hotspur! Cùng với hai đội về thứ 3, 4 ở giải hạng 2 là Barnsley và Wolves (Arsenal thứ 5) được xem xét bỏ phiếu và lên hạng cùng

Derby và Preston. Arsenal đã thuyết phục được thêm Nottingham Forest , Birmingham và Hull cùng đệ trình một cuộc bỏ phiếu công khai. Đội nào hưởng nhiều phiếu hơn sẽ được lên hạng.

Quyết đinh được thông qua. Và hơn cả sự mong đợi, Arsenal được hưởng lợi từ chủ tịch LĐBĐ Anh, chủ sở hữu CLB Liverpoool John McKenna, một người bạn rất thân của Norris đã lên tiếng kêu gọi một sự ủng hộ cho các Pháo thủ vì họ đã tham gia giải trước Tottenham những 15 năm..

Khi số phiếu được đếm, Arsenal đã được sự ủng hộ của 18 câu lạc bộ, Tottenham 8 , Barnsley 5 , Wolves 5 , Nottingham Forest 3 , Birmingham 2 và Hull 1. Mặc dù kết thúc ở vịt trí thứ 5 nhưng Arsenal đã chiếm một vị trí ở giải hạng nhất, và không có người hàng xóm Tottenham của họ.

Với nhiều người hâm mộ bóng đá Anh, quyết định đó cho tới bây giờ không khác gì một trò hề, quyết định đó đã khiến cho CĐV và quan chức Tottenham thực sự sốc. Đó là một cú đấm không thế nào đau hơn từ người hàng xóm khó ưa của họ. Arsenal đã hoàn tất một trong những cuộc đảo chánh trắng trợn nhất trong lịch sử bóng đá, nhờ Norrisvaf sự hỗ trợ bởi

John McKenna. Oán hận nhanh tróng phát triển lên một tầm cao mới, Những CĐV Tottenham và CLB đã thề rằng không bao giờ tha thứ cho Norris và Arsenal. Và từ đó, Arsenal vs Tottenham trở thành người hàng xóm đáng ghét của nhau.

Norris đã rất khéo léo trong cách làm việc của mình, mối quan hệ mật thiết giữa ông và John McKenna đã dẫn tới những cáo buộc ảnh hưởng tới cuộc bỏ phiếu. Arsenal được tham dự giải hạng nhất là vi phạm. Cho dù năm 1927, Norris bị FA chụp xuất khỏi bóng đá do tìm thấy những vi phạm tài chính của ông ở Arsenal, nhưng tuyệt nhiên không có bằng chứng gì để buộc tội ông liên quan tới việc Arsenal lên hạng năm 1919. Ông đã giữ bí mật đó cho tới khi qua đời vào năm 1934. Mặc dù vậy Norris vẫn là một trong những người có đóng góp lớn nhất cho CLB, tiếp theo những quyết định lịch sử cho CLB có một quyết định vào năm 1925 khi Norris thay thế Leslie Knighton với cách mạng Herbert Chapman, Arsenal được thay đổi mãi mãi...
Và điều đặc biệt, kể tử khi lên hạng năm 1919, Arsenal chưa bao giờ bị xuống hạng. Bóng đá Anh ghi nhận Arsenal là đội bóng tồn tại lâu nhất ở giải NHA cho tới lúc này.

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

[Aston Villa - Liverpool] Vấn đề thực sự của Liverpool là gì?

(Đường dẫn đến khung thành) - Với những gì đã diễn ra ở Villa Park cuối tuần vừa qua, việc dành cho Liverpool thêm một bài viết là điều hoàn toàn xứng đáng!


1. Liverpool đã khởi đầu trận đấu ra sao?

Liverpool đã khởi động trận đấu theo đúng cái cách mà người ta nghĩ: Bê nguyên đội hình đã đánh bại Stoke city vòng đấu trước để hành quân đến Villa Park, với Coutinho đá lệch trái, Henderson bên phải, Aspas lùi sâu, Sturridge chơi rộng phía trên, và bộ đôi Gerrard - Lucas chơi toàn diện phía dưới. Hệ quả là, trong vòng 12 phút đầu trận đấu, Liverpool đã chiếm đến 70% tỷ lệ kiểm soát bóng. Khoan nói đến số cơ hội, như tôi đã nói, đội bóng của Brendan Rodgers không kiểm soát bóng để tạo cơ hội, họ giữ bóng để không bị tấn công.

Vấn đề của Rodgers là, đối thủ lần này của ông, HLV Paul Lambert, người từng đánh bại ông đến 3/4 lần đối đầu tại Premier League, là chuyên gia sử dụng bóng đá phòng ngự phản công. Trong lượt đi mùa giải trước, Aston Villa của ông thậm chí đã ghi đến 3 bàn vào lưới Liverpool khi chỉ có 27.9% tỷ lệ kiểm soát bóng.

Theo nhận xét của Jamie Redknapp, mặt dù Coutinho đã thể hiện khá tốt trong phần lớn thời gian của hiệp một, nhưng có vẻ như việc để anh đá lệch trái là một sự phí phạm lớn với khả năng di chuyển không bóng tuyệt vời của cầu thủ Brazil này. Tuy nhiên, với Sturridge lại khác, khả năng di chuyển rất rộng sang hai bên cánh của anh thực sự khiến hàng phòng ngự Aston Villa chao đảo, chí ít là trong tình huống tạo ra bàn thắng.

Bàn thắng duy nhất trong trận đấu là bằng chứng hữu hiệu nhất cho thấy: Rằng Coutinho có thể nguy hiểm đến như thế nào khi được chơi ở trung tâm, rằng khả năng di chuyển rộng của Sturridge đã xé toang hàng thủ như thế nào, và sự phối hợp giữa bộ đôi cầu thủ trẻ này là tuyệt vời đến đâu. 

Sturidge (15) và Coutinho (10) trong tình huống ăn bàn (trái) và phạm vi di chuyển của Sturridge (phải)
Tuy nhiên, theo quan điểm của tôi, việc để mặc Coutinho bên cánh trái vẫn là một quyết định đúng đắn. Liverpool có thể trở nên nguy hiểm hơn khi Coutinho ở trung tâm, nhưng đồng thời, khả năng kiểm soát bóng giữ an toàn của họ cũng giảm sút đáng kể trong trường hợp đó. Trận giao hữu gặp Celtic là một ví dụ: Liverpool không có bất kỳ một tiền vệ đánh chặn đáng tin cậy nào để bảo vệ trung tuyến trong trường hợp Coutinho để mất bóng hoặc không đạt được phong độ tốt nhất kiểu như Seedorf và Gattuso hỗ trợ cho Kaka ở AC Milan thời Ancelotti. Với một người chủ trương chơi bóng an toàn như Rodgers, ông sẽ không liều lĩnh đến mức đó.

Suốt hiệp 1, rõ ràng, Aston cố gắng lùi sâu phòng ngự, đồng thời cắm chân chạy thần tốc Agbonlahor phía trên để đe dọa hệ thống phòng ngự Liverpool và giảm áp lực cho tuyến sau. Quả thực, chiến thuật này thực sự có hiệu quả, Aston đã vô hiệu hóa hầu hết các pha lên bóng của một Liverpool nhờ một hàng phòng ngự dày đặc, tỉnh táo, và nhận thức rất rõ ràng rằng Liverpool không phải là một đội bóng tấn công mạo hiểm. Hẳn nhiên, điều này đáng ra phải tiếp tục hiệu quả cho đến cuối trận nếu không có một phút xuất thần của Sturridge. Lambert không sai, nhưng ông không ngờ được sự vạn nhất: Ai có thể ngờ ở cái tốc độ di chuyển nhanh như thế, Sturridge lại có thể kéo đến hơn một nửa đội hình Liverpool lệch hẳn về góc trên bên trái sân đấu? Tấn công nhanh không bao giờ là điều Liverpool và Rodgers muốn. Lambert nghĩ vậy, và đôi khi, Rodgers cũng nghĩ vậy.

2. Điều gì thực sự đã khiến Liverpool gặp khó trong nửa sau trận đấu?

Riquelme99, trong một bài viết trên trang liverpoolfc.vn  đã đưa ra 3 nguyên nhân chủ yếu: Thiếu cầu thủ cơ bắp khi đối đầu trực diện, không sở hữu những tiền vệ cánh đủ tốt, và giảm khả năng cầm bóng vì không có Suarez.

Nhưng thực sự có phải là như thế?

Sau khi bị chọc thủng lưới, đội hình của Aston Villa đã có một chút thay đổi: Họ đẩy cao đội hình, chơi rộng hơn, và chủ trương khoét mạnh vào hai cánh của Liverpool. Khi cả hai cầu thủ chạy cánh của đối thủ là Henderson và Coutinho đều có thói quen bó vào trong, Lambert biết rằng, trung lộ của Liverpool là rất dày đặc. 

Sơ đồ bố trí đội hình của Aston Villa trong hai hiệp:

Aston Villa ở hiệp 1 (trái), hiệp 2 (giữa), và những pha tạt bóng vào khu cấm địa của họ (phải)
Nhìn vào cũng có thể thấy, mặc dù tỉ lệ kiểm soát bóng vượt hơn đối thủ, Liverpool vẫn có cớ để lo lắng trước những đợt tấn công của đối thủ khi chỉ 2 cầu thủ đá cánh là Enrique và Johnson.

Liverpool thậm chí đã bị đẩy lùi hẳn về sau nhờ những pha lên bóng từ hai cánh. Lambert thậm chí đã đưa Karim El Ahmadi vào sân để kéo Leandro Bacuna ra cánh, hi vọng khả năng của tiền vệ người Hà Lan này sẽ làm thay đổi cục diện trận đấu. Nhưng Rodgers cũng đã nhận ra điều này. Và ông đã trả lời ngay lập tức bằng bản hợp đồng mới - Aly Cissokho. Coutinho được trả lại vị trí sở trường trong phần còn lại của trận đấu. 

Liverpool chuyển sang đá phòng ngự phản công. Trên lý thuyết, họ có thể sử dụng tốt chiến thuật này nhờ đôi chân tốc độ của Sturridge, nhưng Sturridge không nhận được sự hỗ trợ từ tuyến sau như hiệp 1 nên đã không thể làm được điều kỳ diệu, Coutinho tiếp tục khẳng định rằng nhận định của Jamie Redknapp là sai lầm khi anh... càng chơi càng chìm ở vị trí sở trường, bộ đôi Gerrard - Lucas hiện tại không phải mẫu cầu thủ thể lực để càn quét bảo vệ cho hai trung vệ, và hơn nữa, triết lý bóng đá của Liverpool thời Brendan Rodgers không bao giờ là tấn công nhanh (và mạo hiểm), Liverpool không phải gặp khó, mà là họ tự làm khó mình.

Từ thời ở Swansea, Rodgers đã không sở hữu những cầu thủ có thể lực tốt. Đó là lý do ông sử dụng cái mà người ta gọi là Tiki-Taka để phòng thủ. Cầu thủ của Brendan Rodgers không nhất thiết phải có thể lực tốt, vì họ được yêu cầu dùng những đường chuyền, thay vì những pha tắc bóng đẹp mắt nhưng nguy hiểm để ngăn đối phương tấn công. Lúc đó, vấn đề duy nhất của họ là phải có thế trận, phải giữ được thế trận bằng bất cứ giá nào.

Rất hiếm khi đội bóng của Rodgers thi đấu thấp như trận vừa rồi. Nếu muốn chuyền bóng, bạn cần nhiều người hơn ở trung tuyến để chiếm lĩnh thế trận, nghĩa là phải đẩy cao đội hình. Chuyền bóng ở càng gần sân nhà thì càng nguy hiểm. Tỷ lệ chuyền 100-50-30* cơ bản của bóng đá hẳn ai cũng biết.

Hàng hậu vệ của 2 đội và vị trí của các cầu thủ Aston Villa
Nhưng trong nửa sau trận đấu trước, thống kê cho thấy, tứ vệ của Liverpool thậm chí chỉ trụ lại ở khoảng 27m trước khung thành so với 36m của đối thủ. Dù vẫn kiểm soát bóng nhiều hơn đối thủ một chút, nhưng thực ra, họ đã không thể chơi bóng theo cách của mình, phần vì sự mâu thuẫn giữa chính triết lý bóng đá của Rodgers với chiến thuật phòng ngự phản công, phần vì đối phương đánh thẳng vào điểm yếu chiến thuật của Rodgers bằng cách khoét cánh thật mạnh, và một phần nhỏ khác nữa là tốc độ của các cầu thủ đội khách.

Nếu có mặt Suarez, mọi thứ có thể sẽ khác?

Đáp án là không! Suarez có khả năng giữ bóng đặc biệt tốt, điều đó là không thể phủ nhận, nhưng như đã nói ở trên, Liverpool bị buộc phải lùi sâu, vì thế, khi đơn độc ở tuyến trên, tuyển thủ Uruquay cũng không có nhiều cơ hội để giữ bóng. Suarez lại không nhanh hơn Sturridge bao nhiêu để tận dụng những cơ hội phản công hiếm hoi, và ở khả năng phòng thủ bên cánh, anh cũng chẳng thể tốt hơn Henderson. Vấn đề ở đây là, nếu Liverpool chơi như bình thường, Suarez là sự khác biệt, nhưng khi Liverpool tự buộc đá vào chân mình, Suarez không thể tốt hơn Sturridge bao nhiêu.

Aston Villa đã có thể có ít nhất một bàn thắng nếu như không có sự xuất sắc của Mignolet. Nhưng thực ra, suốt trận đấu, họ đã không thể tận dụng tốt ưu thế về chiến thuật của mình. Và Liverpool đã chiến thắng với rất nhiều mối lo về đối thủ sắp tới - đội bóng sở hữu rất nhiều chuyên gia chạy cánh (mặc dù họ không đạt được phong độ tốt gần đây) - Manchester United.

Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành
--------------
* Tỷ lệ 100-50-30: Tỷ lệ chuyền bóng thành công thấp nhất để đảm bảo cân bằng cho đội bóng. Trong đa số các đội hình thi đấu, người ta thường chia sơ đồ chiến thuật thành 3 tầng: tuyến sau buộc phải chuyền bóng chính xác 100% và ngăn cấm dốc bóng vượt qua đối thủ, tỷ lệ đó được phép giảm dần ở tuyến tiền vệ (50%) và tiền đạo (30%).

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Brendan Rodgers và cuộc cách mạng lối chơi ở Liverpool

(Đường dẫn đến khung thành) - Tôi nhận được câu hỏi của một người bạn về cái gọi là Tiki-Taka của Liverpool dưới thời Brendan Rodgers. Thực ra, tôi không thường xem Liverpool thi đấu, nhất là Liverpool của Brendan Rodgers, vì thế, trả lời được câu hỏi này có thể là một điều tương đối khó khăn.

Tôi cũng đã xem qua một vài trận đấu của Liverpool tiền thời kỳ Rodgers, phong cách chơi bóng của Rodgers ở Swansea (cái mà người ta gọi là Tiki-Taka của Swansea), so sánh với Liverpool trong mùa đầu tiên ông dẫn dắt, và những biểu hiện trong những trận giao hữu đầu mùa của họ để cân nhắc về những tiềm năng của đội bóng này trong mùa giải không thi đấu cấp châu lục sắp tới.


1. Brendan Rodgers và Liverpool dưới thời Kenny Dalglish:

Brendan Rodgers là công thần của Swansea khi đưa đội bóng đến với Premier League lần đầu tiên kể từ khi giải đấu được đổi tên. Hơn thế nữa, ông còn biến Swansea thành một hiện tượng thực sự ở giải ngoại hạng ngay khi vừa lên hạng. Hạng 11 với chỉ 47 điểm có thể là một kết quả không quá nổi bật, nhưng kết quả không phản ảnh đúng những gì mà The Jacks đã thể hiện! Họ sử dụng quá tốt những cầu thủ thường thường bậc trung của mình trong giải đấu phân hóa giàu nghèo khủng khiếp là Premier League. Với Swansea, Rodgers đã khẳng định với thế giới rằng: Một đội bóng vừa thăng hạng (và không có một hợp đồng lớn nào) vẫn có thể chơi bóng sòng phẳng (thay vì phòng thủ tiêu cực) với phần còn lại của giải đấu.

Cách tiếp cận trận đấu của Swansea thời Rodgers thực ra mang nhiều yếu tố thực dụng. Trình độ chung của Premier League vượt xa những gì mà Swansea có nên họ sẽ bị hủy diệt hoàn toàn vì hàng phòng thủ yếu kém của mình trước khi kịp tạo ra cơ hội kiếm điểm. Tuy nhiên, các cầu thủ trong đội hình của HLV xứ Wales này đều là những cầu thủ có khả năng chuyền bóng tốt. Và nhờ đó, triết lý bóng đá của Rodgers trở thành "giữ bóng để không bị ghi bàn". Swansea là một trong những đội bóng tạo ra tỉ lệ cơ hội/thời gian kiểm soát bóng thấp nhất châu Âu mùa đó. Với Rodgers, thông số này là vô nghĩa! Ông thà chấp nhận tạo ra ít cơ hội còn hơn là tấn công nhanh để mất bóng và bị ghi bàn.

Hẳn nhiên, lối chơi an toàn này cũng khiến Swansea có được kết quả tốt hơn nhiều so với trình độ chung. Nhưng với một đội bóng mạnh mẽ hơn như Liverpool (đội bóng vấn thường thi đấu rất thành công với các đội bóng chiếu trên, nhưng lại hay mất điểm trước các đối thủ yếu hơn), thứ triết lý bóng đá "để không thua" đó có thể khiến Liverpool trở lại thời đỉnh cao hay không?

Với Liverpool thời gian đó, Kenny Dalglish đang là bậc thầy kích thích tinh thần thi đấu. Không có bất kỳ một cổ động viên Liverpool nào có thể chê bai tinh thần thi đấu của các cầu thủ đội nhà trong hai mùa giải đó. Không thể hiện được quá nhiều dấu ấn chiến thuật lên đội bóng, lối chơi của Liverpool thời Kenny Dalglish làm gợi nhớ phần quá khứ bản năng, nhiệt huyết, và đầy sức mạnh của bóng đá tiền hiện đại: Lên bóng nhanh, lối chơi quyết liệt. Liverpool là một trong những đội bóng thù ghét lối chơi dây dưa kiểu Tây Ban Nha hàng đầu giải đấu.


Vị trí quan trọng nhất, cũng là hình mẫu đặc trưng cho hệ thống của Dalglish là hai tiền vệ trung tâm. Vai trò của họ gần giống với các Volante của Brazil (tất nhiên, ở một vị trí cao hơn): Điều hòa công thủ, dùng nhãn quan chiến thuật, tổ chức trung tuyến, lối chơi bao sân và kỹ năng chuyền bóng để bảo vệ, hoặc giảm áp lực cho tuyến sau. Điều này rõ ràng không phải chỉ là hệ quả của lối chơi truyền thống Anh quốc, mà còn là hệ quả tất nhiên của tiềm lực đội bóng này: Nơi các tiền vệ trung tâm thường thi đấu chăm chỉ, mạnh mẽ, và luôn là những vị trí chơi tốt nhất cả đội (ngoại trừ trường hợp của Suarez)

Hầu hết những pha lên bóng của Liverpool đều bị ảnh hưởng bởi thói quen thi đấu của một vài cầu thủ tại vị trí này, như Raul Meireles, Henderson, Lucas, Gerrard thường tập trung hỗ trợ phòng ngự nhiều hơn và mở bóng sang cánh nên Liverpool thi đấu khá rộng, trong khi Adam có thói quen chuyền vượt tuyến hoặc đẩy bóng cho cầu thủ thi đấu ngay trước mặt mình nên những kỹ năng của Suarez được tận dụng tốt hơn... Tuy nhiên, nhìn chung, Liverpool vẫn là một đội bóng tấn công biên khi hai tiền vệ cánh của họ rất ít khi thi đấu bó vào trong, và tiền đạo cắm cao to của họ là Caroll không phải là mẫu cầu thủ thích nhận các đường chọc khe.

Liverpool đã không tận dụng được mọi kỹ năng của các cầu thủ (mà đặc biệt là Suarez) trong thời gian này. Việc chỉ sở hữu có 2 cầu thủ ở trung tâm khiến tiền đạo lùi bị buộc phải thi đấu rất thấp để thu hẹp khoảng cách hai tuyến đầu. Đó là chưa nói đến việc, cộng thêm một tiền đạo lùi không có nghĩa là tuyến giữa của Liverpool được "dễ thở" hơn chút nào.

3. Brendan Rodgers đã làm gì ở Liverpool suốt mùa giải qua?

Đến với Liverpool, Brendan Rodgers sẽ chơi cái gọi là Tiki-Taka, ông cần mẫu cầu thủ có khả năng chuyền bóng tốt và hạn chế cầm bóng. Hệ quả là, ông "hất cẳng" những cầu thủ không còn phù hợp với lối chơi mới như Dirk Kuyt, Fábio Aurélio, Maxi Rodríguez, Alberto Aquilani, Craig Bellamy, Joe Cole, Charlie Adam, Andy Carroll..., mang về một cầu thủ chuyền bóng đẳng cấp (dù thực ra đó là một bản hợp đồng không mấy thành công) là Nuri Şahin, và gầy dựng tương lai bằng những mầm non đầy triển vọng như Fabio Borini, Daniel Sturridge, Philippe Coutinho.

Hệ quả là, mùa giải đầu tiên của Rodgers đã kết thúc với vị trí thứ 7 (61 điểm sau 38 trận) và hiệu số bàn thắng cao ngất ngưỡng (+28). So sánh với mùa giải cuối cùng của Dalglish thì có khác biệt khá rõ (hạng 8 với 52 điểm, hiệu số +7). Tuy nhiên, họ vẫn xếp sau Everton và thậm chí là không giành được bất kỳ danh hiệu nào (và không được dự cup châu Âu) nên đây không bao giờ được xem là một mùa giải thành công cả!

Ngoại trừ cùng sử dụng sơ đồ chiến thuật 4-2-3-1 (sơ đồ đã trở nên quá phổ biến tại các giải đấu châu Âu ngày nay), có hai chi tiết giống nhau giữa thời Brendan Rodgers với thời của Kenny Dalglish là:

- Thứ nhất, vai trò của Gerrard ngày càng giảm sút. Với Kenny, vấn đề của ông là Gerrard đã không còn khả năng chơi bóng như chính anh thời đỉnh cao nữa, còn với Rodgers, vấn đề là ông đang muốn giảm bớt sức ảnh hưởng của huyền thoại sống này.

- Thứ hai, đội hình của cả hai cùng bị phụ thuộc quá nhiều vào Luis Suarez: Trong mùa 2011-2012 (thời Dalglish), mặc dù phải chơi hộ công, số bàn thắng mà Suarez ghi được nhiều gấp đôi các cầu thủ ghi bàn nhiều thứ 2 của cả đội (17 so với 9), ngoài ra, anh (cùng với Charlie Adam) là cầu thủ có nhiều pha kiến tạo nhất đội (11 pha). Thực ra, con số thống kê không đủ để thể hiện hết những gì mà Suarez đã làm được, anh không ngừng quấy phá mọi hàng thủ, là trung tâm của hầu hết các đợt lên bóng, xuất hiện liên tục tại các điểm nóng, tung ra vô số đường chuyền quyết định (và chỉ 1 số ít là được các đồng đội tận dụng thành công)... Đến mùa giải trước, Suarez thậm chí còn hiệu quả hơn trước với 30 bàn (nhiều gấp 3 lần cầu thủ xếp sau là Sturridge) và 6 pha kiến tạo trong 44 lần xuất hiện, bình quân cứ 110 phút, anh tạo ra 1 bàn thắng. Một điều thú vị khác trong mùa giải này là: Suarez luôn được lựa chọn trong tất cả các trận đấu Premier League anh có thể tham gia, và chỉ có 2 trận trong số đó là anh bị thay ra giữa chừng (lượt đi trận gặp Wigan: ra sân phút 87, lượt về trận gặp Swansea: ra sân phút 78 khi đội đã thắng 5-0). Tính trong tất cả các trận đấu anh có thể tham dự trên toàn mặt trận, anh cũng chỉ không xuất hiện từ đầu đến cuối trong 4 trận đấu mà thôi!


Xét về lối chơi, triết lý chơi bóng của Rodgers được thể hiện hết sức rõ ràng: Tăng cường nhân sự khu trung tâm để chiếm lĩnh thế trận, triển khai tấn công chậm rãi và chắc chắn, hạn chế cầm bóng và tăng số lượng đường chuyền mỗi trận. Nhiều người cho rằng Rodgers đã triển khai lối chơi Tiki-Taka cho Liverpool, nhưng đó có phải là một quyết sách khôn ngoan?

- Thứ nhất, Tiki-Taka cưỡng chế cầu thủ cầm bóng quá lâu để hạn chế va chạm không cần thiết và bảo toàn thể lực. Các cầu thủ của Liverpool đã dốc bóng ít hơn nhiều so với trước (hệ quả là, Gerrard trong mùa giải đó chỉ thi đấu ít hơn 6 trận so với tổng số trận thi đấu 2 mùa trước), nhưng so với những gì mà nguyên mẫu của Tiki-Taka - Barcelona làm được thì không thể so sánh. Họ có quá nhiều cầu thủ được phép dốc bóng quá 4-5m, chạm bóng quá nhiều lần trước khi đẩy bóng cho đồng đội, đồng thời, các đường chuyền vẫn chưa truyền tải đủ thông tin như những gì đội bóng Catalan đã làm.

- Thứ hai, Tiki-Taka yêu cầu càng nhiều cầu thủ tấn công càng tốt: Liverpool thường xuyên kéo hai cầu thủ chạy cánh vào trung tâm, và cho phép Suarez chơi lùi sâu khi cần để tăng cường nhân số khu trung tâm. Lỗ hổng hai bên cánh được lấp lại nhờ việc đẩy cao cả hai hậu vệ cánh lên.

- Thứ ba, các cầu thủ trong Tiki-Taca không di chuyển trong phạm vi rộng, mà chỉ di chuyển trong khu vực cố định để nhận và tiếp bóng (điều này khiến cho mẫu cầu thủ con thoi như Gerrard bớt đi tầm ảnh hưởng của mình, nhưng dù sao thì anh cũng đã quá già để chơi bóng liên tục như thời Benitez), nhưng các cầu thủ của Liverpool hầu hết đều không phải mẫu cầu thủ di chuyển không bóng trong phạm vi hẹp đủ tốt, hệ quả là, khu trung tâm của họ tuy vẫn kiểm soát bóng khá ổn, nhưng đứng trước những đội bóng có tuyến tiền vệ mạnh, khu vực này thường xuyên bị xé rách tả tơi.

- Thứ tư, tuy cần nhiều cầu thủ tham gia chuyền bóng, Tiki-Taka vẫn cần một "mắt bão" để thống lĩnh thế trận. Thời của Brendan Rodgers, Gerrard đã quá già, và dù sao anh cũng không phải mẫu cầu thủ điềm nhiên chơi bóng kiểu đó, nhãn quan chiến thuật của Lucas không đủ tốt, Charlie Adam cầm bóng quá lâu (và phải ra đi), Aquilani "không chịu" lớn (cũng phải ra đi), Coutinho rất triển vọng, nhưng cũng không phải mẫu cầu thủ "thành thơi" kiểu đó, còn Henderson, Suso, Shelvey... thì còn lâu mới lớn.

- Thứ năm, quan trọng nhất, Tiki-Taka là triết lý bóng đá tấn công bằng tâm lý, nơi những kẻ lạnh lùng, kiên nhẫn và quyết đoán giăng ra cuộc chiến tâm lý song phương, ép đối phương không chịu nổi căng thẳng để tự vỡ trận. Các cầu thủ Liverpool từ bao đời nay đều là những chiến binh giàu nhiệt huyết, bắt họ kiên nhẫn trong chiến trận tâm lý quả là cực hình! Thường thì đối phương chưa vỡ, đội nhà đã... điên tiết rồi! Nhìn Suarez mà xem!

- Vấn đề cuối cùng mà Rodgers gặp phải với Tiki-Taka của mình là, các cầu thủ chạy cánh trước đây của Liverpool đều không phải mẫu cầu thủ chơi tốt khi bó vào trung lộ, trong khi những người mới thì gần như chỉ là những "cầu thủ dành cho tương lai". Với Tiki-Taka, ông không tận dụng được toàn bộ kỹ năng chơi bóng như một cầu thủ chạy cánh thuần túy của họ, và hệ quả là, đội bóng này đã không có đủ sức mạnh để cạnh tranh cho một suất tham dự giải châu Âu trong phần lớn thời gian diễn ra giải đấu. Dù những thay đổi trong mùa vừa rồi có thể sẽ là nền tảng cho thời gian sau, nhưng tôi nghĩ, nếu không sở hữu một siêu tiền đạo như Suarez, ông sẽ không mạo hiểm tới mức đó đâu!

4. Những khởi đầu mới, hay là Rodgers đã chuẩn bị được gì cho mùa giải mới?

Mùa giải không thành công vừa rồi khép lại với tương lai đầy bất trắc của Suarez vào cuối kỳ chuyển nhượng năm nay. 5 cầu thủ chuyển đến, và 6 người ra đi. Nhưng Liverpool chỉ có thể mạnh lên thay vì yếu đi: Downing không phù hợp với lối chơi mới, Caroll vẫn luôn là nỗi thất vọng, Spearing, Shelvey còn non kinh nghiệm, chỉ có Reina là đáng lo ngại, nhưng lại đã có Mignolet - thủ môn từng đã thi đấu rất thành công ở Sunderland (và đã đỡ được 1 quả penalty ngay trận đầu tiên mùa giải), Iago Aspas và Alberto đều là những cầu thủ Tây Ban Nha có khả năng chuyền bóng rất tốt, thậm chí, Alberto còn mang dòng máu La Masia - quê hương của Tiki-Taka. Đó là chưa kể sự trưởng thành đáng kinh ngạc của Coutinho. Coutinho: Liệu anh sẽ trở thành một Messi mới hay là một số 10 hiện đại?


Tôi chỉ xem duy nhất một trận đấu chuẩn bị mùa giải mới của Liverpool, đáng tiếc đó lại là trận thua 0-1 trước Celtic. Tuy nhiên, đó lại là một trận đấu thực sự thú vị, và đội bóng của ông Rodgers mới là đội xứng đáng với chiến thắng hơn.

Hiệp 1 trận đấu thể hiên được toàn bộ những gì mà Liverpool đã thể hiện trong suốt mùa giải trước: Liverpool cố gắng chuyền bóng mặc cho tam giác trung tuyến bị cắt xẻ tan nát bằng khả năng của các tiền vệ Celtic và kỹ năng chạy chỗ quá kém của Liverpool, Gerrard di chuyển hời hợt trong vị trí tiền vệ toàn diện trung tâm dạng thu hồi bóng, Coutinho quá ham mê tấn công, Downing thi đấu không hiệu quả khi bó vào trong..., và đương nhiên, khoảng cách giữa 2 trung vệ không được một tiền vệ trung tâm nào bảo vệ đã tạo ra bàn thắng duy nhất cho Celtic. Rõ ràng, với nền tảng thể lực chung, Liverpool đã đúng khi sử dụng phòng thủ khu vực thay vì pressing, nhưng bố trí khu trung tâm chưa tốt đã hại họ.

Sang hiệp 2, mọi thứ đã trở nên rất khác: Sturridge, một cầu thủ có khả năng chơi bóng rất rộng, vào sân, Coutinho được yêu cầu tích cực tranh chấp bóng hơn, và những pha lật cánh bắt đầu trở lại... Liverpool đã triển khai một lối chơi vững chắc và nhanh nhẹn hơn nhiều, và mặc dầu vẫn cố gắng phát huy khả năng cầm bóng, nhưng họ đã không còn duy trì lối chơi chậm nhàm chán và thiếu định hướng đó nữa, mà lộ rõ ý định ép sát đội hình đối phương vào trung lộ để tung ra những pha tấn công xẻ cánh. Thất bại? Đúng! Nhưng đó là vì Liverpool không may mắn, và Sturridge vẫn còn một con đường dài nữa để được như Suarez.

Trận đấu đầu tiên của mùa giải lại hơi khác một chút, sự thiếu hiệu quả của Coutinho trong trận gặp Celtic đã khiến Rodgers kéo anh dạt hẳn sang 1 bên để chơi bóng như một tiền vệ số 10 dạt cánh, kéo cả hai tiền đạo đích thực của mình là Sturridge và Aspas chơi như tiền đạo lùi, Lucas làm đinh móc, Gerrard phân bối bóng (xin xem phần tiền vệ trung tâm nếu có thắc mắc về tên gọi vị trí), và Henderson - một tiền vệ trung tâm đá dạt cánh để tăng cường khả năng tranh chấp.

Kết quả thực sự rất rõ ràng: Liverpool đã hạn chế được tối đa khả năng của một Stoke đang mùa chuyển giao quyền lực, phân phối bóng ổn định và an toàn nhờ lối chơi "thầm lặng" của Lucas, đường chuyền dạt cánh của Gerrard, lối chơi đầy tinh tế của Coutinho, và sự tinh quái của Sturridge.

Một cách đầy hào hứng, tôi nghĩ đến sơ đồ 4-6-0 từng làm nên thành công của M.U ở Champions League mùa giải 2007-2008. Hẳn nhiên, lối chơi của bộ ba Cris Ronaldo - Rooney - Tevez là khác hẳn so với những gì ta thấy ở Coutinho - Aspas - Sturridge. Nhưng về cơ bản, đó cũng là một chi tiết khá thú vị ở Liverpool mùa giải năm nay.

Thực ra, Henderson đã thi đấu không thực sự xuất sắc trong trận này, nhưng khi Suarez trở lại, Sturridge mới là cầu thủ xứng đáng được ưu tiên ở vị trí này, hậu vệ trái Enrique không thực sự xuất sắc, nhưng đã có Cissokho sắp chuyển đến, và Liverpool lúc này có lẽ cần một tiền vệ trụ đủ sức mạnh để giải phóng cho Gerrard hoặc Lucas, cả hai đều không phải (hoặc không còn) là mẫu tiền vệ sức mạnh cần thiết để đảm bảo an toàn cho hàng thủ.

Liệu trong những ngày cuối cùng kỳ chuyển nhượng mùa hè, điều gì có thể xảy ra?

Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

[Chùm ảnh] Các đội bóng những năm 60-70 đã chuẩn bị mùa giải mới như thế nào?

(Đường dẫn đến khung thành) - Khi mùa giải mới đã gần kề, các đội bóng trên khắp châu Âu vẫn đang tích cực chuẩn bị cho một cuộc cạnh tranh mới. Ngày nay người ta sẽ sử dụng chỉ số BMI (Body mass index) và những quy chuẩn ứng dụng của khoa học thể thao để hỗ trợ hồi phục thể lực cầu thủ. Nhưng vào những năm 60-70 của thế kỷ trước, tất cả mọi thứ phải làm là chạy, chạy và chạy...

Ảnh dưới đây là của Arsenal ở London Colney vào trước thời của Wenger rất xa, vào năm 1961, với Billy McCullough, Gerry Ward và Danny Clapton:


Cùng thời điểm, các cầu thủ của Chelsea đang xếp hàng ở Ewell tại Surrey và tập chuyền bóng


Ở Grange Farm thuộc Chigwell, West Ham của Bobby Moore cũng đang chuẩn bị tích cực cho phần thập kỷ đầy hứa hẹn sau đó.


Mark Lazarus và Roy Bentley nhảy qua một băng ghế ở White City, đây là sân nhà của QPR trước khi chuyển đến Loftus Road


Ở Cheshunt, Jimmy Greaves và các đồng đội ở Spurs cũng đang chuẩn bị cho mùa giải mới. Đó cũng là mùa giải đầu tiên của ông ở đây.


Dave Mackay và Cliff Jones, cũng trong năm đó, giải trí giữa buổi tập bằng vài séc quần vợt.


Còn đây là vào năm 1965, nhưng bức ảnh quái đản này không phải là một phần của Swinging (London) Sixties. Người trong ảnh là Austin Powers.


Cũng trong năm 1965, cuối cùng các nhiếp ảnh gia cũng chịu ra khỏi London để đến nơi khác chụp ảnh. Ở đây là Port Vale, nơi mà Sir Stanley Matthews vừa bắt đầu làm HLV sau khi treo giày ở Stoke. Hẳn nhiên, ông vẫn chưa hết cảm hứng chơi bóng. Và...


Mùa hè năm 1967, mùa hè lịch sử của nhạc Pop với Summer of Love (mùa hè của tình yêu). LSD (Ca khúc nổi tiếng "Lucy in the Sky with Diamonds", bị cấm phát sóng do BBC lo ngại vì phần điệp khúc viết tắt tạo nên cụm từ LSD - một chất kích thích bị cấm) và Sgt Pepper (Viết tắt của Pepper's Lonely Hearts Club Band, album phòng thu thứ 8 của tứ quái huyền thoại The Beatles). Đây là cầu thủ chạy cánh mới của Millwall, Derek Posee (người ngồi trên vòng xoay ở Elham. Người đẩy là Lawrie Leslie, Keith Weller and Billy Neil. Nếu như bạn còn nhớ những người này, bạn sẽ không thể ngồi yên được đâu!


Năm 1968, Frank McLintock và cặp ghế mà gã khùng nào đó đã để lại Highbury


Năm 1969, Matt Busby chuyển đến M.U và Wilf McGuinness được thăng chức thành HLV trưởng. Ở M.U, ông là HLV của các cầu thủ mà 15 tháng trước đã chinh phục châu Âu. Và sau đó 16 tháng, ông bị sa thải để nhường chỗ cho Busby


Đến 1972, và vẫn ở Old Trafford, Denis Law chuẩn bị cho mùa giải cuối cùng ở M.U và Gerorge Best, người vừa bị kỷ luật.


Năm 1973, thành viên thứ ba trong "Chúa ba ngôi" của M.U chuyển đến làm HLV cho Preston. Ông đã trải qua mùa giải đầu tiên của mình với vị trí thứ 3 trên bảng xếp hạng. Và rồi, ông phải ra đi vào năm 1975 khi chỉ giúp Preston đạt vị trí thứ 9 trên bảng xếp hạng.


Mùa hè năm 1975, khi Charlton nghỉ hưu ở tuổi 37, "Butch" Wilkins, mới 18 tuổi, trở thành đội trưởng mới của một Chelsea vừa rớt hạng. Ở đây thì anh chàng thủ quân trẻ đã có 1 quyết định khá dại dột khi trèo lên chiếc Chopper, hình như còn liều lĩnh hơn cả giành lấy chiếc băng đội trưởng từ trên tay Harris nữa:



Năm 1976, người hàng xóm của Chelsea là QPR có lẽ "sang" hơn một chút khi Stan Bowles và Ian Gillard chạy xe máy. Có thể bạn sẽ không thể tưởng tượng nổi, cho dù là những người kiểu như Djibril Cisse, hoặc chính bạn, lại dám làm điều đó trên sân tập


Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành

[Triết lý bóng đá]Liệu Tây Ban Nha có duyên nợ gì với vị trí số 10?

(Đường dẫn đến khung thành) - Suốt một thập kỷ qua, những nguyên tắc cố hữu của bóng đá đã chịu những biến động mãnh liệt chưa từng có trong lịch sử. Lối bóng đá đập nhả đầy bóng bẩy từ vùng đất Flamenco đã có cuộc lật đổ vĩ đại, buộc vũ điệu Samba từng thống trị làng túc cầu thế giới suốt một thời gian dài phải cúi mình. Tiki-taka của Barcelona và Tây Ban Nha, sau khi chinh phục hết thảy mọi danh hiệu cũng như tình yêu của giới mộ điệu, đã trở thành biểu tượng, là hình ảnh mới của Joga Bonito huyền thoại.


Về cơ bản Tiki-Taka, hoàn toàn mâu thuẫn với lối bóng đá cá nhân, đặc biệt là “số 10” (Fantasista) – loại cầu thủ sinh ra để được làm nhân vật chính, làm “mắt bão” cho thứ bóng đá tấn công đẹp mắt và sáng tạo. Nói như thế có nghĩa là, trong thời đại của Tiki-Taka, vai trò của một vị trí sáng tạo lối chơi đã trở nên lỗi thời? Nghĩa là trong lịch sử, bóng đá Tây Ban Nha tiền kỳ Tiki-Taka phải chăng cũng đã từng sử dụng một cầu thủ số 10 nào đó?

Mặc dù trong thế hệ vàng hiện tại, Tây Ban Nha đang may mắn sở hữu một số lượng những nhà kiến thiết nhỏ bé và xuất sắc nhiều đến kinh ngạc, nhưng trong quá khứ, họ chưa từng làm được điều tương tự. Điều này hoàn toàn đối lập với các quốc gia Latin khác như Brazil, Ý, Pháp, và Argentina, quê hương của những số 10 huyền thoại như Zico, Baggio, Platini và Maradona… danh sách này thậm chí còn có thể kéo dài hơn với Rui Costa của Bồ Đào Nha và Gheorghe Hagi của Romania. Nhưng với Tây Ban Nha, mọi thứ lại hoàn toàn khác!

Thực ra, về vấn đề này, sẽ thật cẩu thả nếu ta dễ dàng bỏ qua Luis ‘Luisito’ Suarez, ngôi sao của Barcelona và Inter Milan. Sau tất cả, tiền vệ từng giành quả bóng vàng năm 1960  đã trở thành người đầu tiên (và vẫn là duy nhất) của Tây Ban Nha xứng đáng với hai chữ huyền thoại. Tuy nhiên, theo những gì tôi biết thì, Luis Suarez có rất ít, hoặc thậm chí là hoàn toàn không có những tố chất phù hợp với chiếc áo số 10: Bất kể việc bắt đầu sự nghiệp như một tiền đạo, nhưng ông chỉ thực sự tỏa sáng ở vai trò tiền vệ kiến thiết lùi sâu ở Inter Milan.

Luis Suárez Miramontes
Các cầu thủ “số 10”, thường là những tiền đạo lùi (hoặc tiền vệ công) sáng tạo có kỹ năng chơi bóng tốt nhất đội, đồng thời cũng là người truyền cảm hứng cho phần còn lại của đội bóng. Họ là mẫu cầu thủ có nhãn quan chiến thuật xuất sắc, khả năng chuyền bóng, dốc bóng đột phá, và dứt điểm tốt để tự mình tạo ra đột biến, hoặc biến một đội bóng tầm trung thành một tập thể xuất sắc.

Khái niệm này có thể đúng với hầu hết các quốc gia, nhưng với Tây Ban Nha thì không! Số 10 ở Tây Ban Nha, trong suốt chiều dài lịch sử của nó, không được ngưỡng mộ nhiều, thậm chí được sùng bái như ở các quốc gia Mỹ Latin và châu Âu. Ở Tây Ban Nha, người ta chỉ tán tụng thủ môn là số 9 (tiền đạo sát thủ).

Truyền thống bóng đá ở đất nước này không ngưỡng vọng số 10, nhưng Furia Roja lại đề cao lối chơi máu lửa, tốc độ, và lòng nhiệt huyết như là những thuộc tính có giá trị thực sự - một quan điểm khá giống với người Anh – với Athletic Bilbao của những năm 80 thế kỷ trước là đại diện tiêu biểu. Và vì thế, Anh và Tây Ban Nha trở thành hai trong số rất ít những nền bóng đá không có sùng bái tôn giáo lên một số áo nào đó.

Hai vấn đề khác là, thứ nhất, trước những năm 80 của thế kỷ trước, các đội bóng của Tây Ban Nha có truyền thống tấn công trung lộ (interiores – chiến thuật yêu cầu các cầu thủ chạy cánh chơi bó vào trong khi đội nhà tấn công), và các cầu thủ đá cánh, những người thường mang số 8 và 10, có vai trò tương tự như nhau. Từ đó, vị trí số 10 bị đe dọa nghiêm trọng lần thứ nhất, để trở nên không còn đặc biệt nữa! Thứ hai, các đội trưởng thường trái tim của đội bóng thường là tiền vệ trung tâm hoặc trung vệ thay vì một vị trí tương đối cao như tiền vệ công hay tiền đạo lùi. Không có số 10 nào ở vị trí thấp như thế hết!

Hẳn nhiên, không phải là không có ngoại lệ ở La Liga, vẫn có một vài số 10 được “nhập khẩu” vào đây. Trong những năm 70 của thế kỷ trước, hàng loạt cầu thủ ngoại quốc đến với Tây Ban Nha để khỏa lấp sự thiếu thốn trầm trọng các Fantasista ở đất nước này. Nhưng luật định mới để hạn chế ngoại binh như cầu thủ phải có gốc Tây Ban Nha, hoặc nửa quốc tịch Tây Ban Nha… được đưa ra. Và hẳn nhiên, một loạt cầu thủ Mỹ Latin “gốc Tây Ban Nha” đầy bí ẩn ra đời. Sid Lowe của The Guardian nói:
Chưa bao giờ trong lịch sử bóng đá Tây Ban Nha lại có tỷ lệ cầu thủ Argentina lớn đến như vậy. Một vụ bê bối lớn, nhưng là hệ quả hết sức hiển nhiên của chính sách siết chặt chuyển nhượng ngoại binh của liên đoàn bóng đá Tây Ban Nha: Các cầu thủ Mỹ Latin đột nhiên “phát hiện” ra cha mẹ, hoặc ông bà gì đó của mình là người Tây Ban Nha. Thống kê từ một luật sư ở Barcelona vào thời gian đó (những năm 1970) cho thấy: Có đến ¾ giấy từ chứng thực là giả







Phải chăng, sự gia tăng số lượng cầu thủ thuộc những nền bóng đá khác nhau đã có những ảnh hưởng nhất định đến cách mà người TBN nghĩ về số 10? Có vẻ như khát khao sở hữu một số 10 thực sự trong đội hình chỉ là do bị ảnh hưởng bởi triết lý bóng đá Mỹ Latin thời điểm đó. Và việc nhập khẩu Fantasista cho thấy người Tây Ban Nha, đất nước không bao giờ nhất quán giữa chiến lược đào tạo và nhu cầu sử dụng cầu thủ, thèm khát đến như thế nào mẫu cầu thủ có nhãn quan chiến thuật xuất sắc và kỹ thuật tuyệt vời đến như thế nào.

Một cuộc phỏng vấn thú vị với huấn luyện viên trưởng của học viện đào tạo cầu thủ trẻ Liverpool, ông Rodolfo Borrell, người từng là HLV đội trẻ của Barcelona trong 14 mùa giải, là người trực tiếp giám sát sự phát triển của Lionel Messi và Cesc Fabregas trong thời gian họ thi đấu ở đội trẻ:

(Khi được hỏi, liệu ông có nghĩ một số lượng lớn số 10 ngoại binh xuất hiện ở La Liga là bởi vì các học viện bóng đá tập trung phát triển khả năng chơi bóng đồng đội, thay vì kỹ thuật cá nhân cho mỗi cầu thủ hay không, ông trả lời: )
Không! Tôi chỉ muốn nói rằng, ta phải nhìn nhận bóng đá theo đúng quan điểm xã hội mà nó tồn tại. Ý tôi là, trong khi một số nền bóng đá, trẻ em vẫn được thoải mái chơi bóng trên đường phố, bãi biển, hoặc công viên, một số khác lại ngăn cấm vì coi đó là những nơi quá nguy hiểm cho chúng.
Trong thời gian tôi làm việc ở Barcelona, chúng tôi đã tìm hiểu từng cầu thủ một trong toàn bộ các cầu thủ trẻ có mặt ở đây. Rồi tình cờ chúng tôi phát hiện ra chỉ một số ít tài năng trẻ là ở trung tâm, trong khi số còn lại đều sống ở ngoại ô. Một trong số các lý do là, trong khu trung tâm, tất cả mọi thứ ở đây chỉ là đường phố và xe cộ. Với Tây Ban Nha, bạn không thể chơi bóng ngoài đường được!
Ngoài ra, trong các xã hội phát triển về kinh tế, những đứa trẻ có quá nhiều thứ để chơi ở trong nhà. Hiển nhiên, nếu trẻ nhỏ có một máy Playstation, hoặc hàng tá thứ khác ở trong nhà, chúng sẽ dán chặt vào ghế sofa cho đến khi có người đuổi chúng ra khỏi đó. Nhưng nếu trẻ không có gì cả, trừ quả bóng, món đồ chơi duy nhất của khoảng 20 đứa nữa trong xóm, chúng có thể làm gì ngoài chơi bóng? Bóng đá làm một môn thể thao, và chỉ có luyện tập không ngừng mới giúp bạn chơi tốt.
Điều này có nghĩa là gì? Nếu một cầu thủ trẻ là một cầu thủ bóng đá đường phố giỏi, thì đó cũng sẽ là một cầu thủ giàu kỹ thuật cá nhân và có cá tính. Vì sao ư? Vì chơi bóng trên đường phố nghĩa là phải chơi trên những điều kiện sân bãi khác nhau. Điều khiển bóng từ đó không phải là việc dễ dàng nữa! Bạn sẽ phải học cách để mà lách qua hàng tá các vật cản, hầm hố… không mong muốn… Đó là điều kiện để tạo ra những kỹ năng tuyệt vời cho một số 10. Thứ hai, khi bạn chơi bóng với hàng xóm hoặc bạn bè (trên đường phố), bạn có thể phải chơi bóng với  những đứa 12-13 tuổi, nhưng cũng có thể là những người 18-20 tuổi. Thứ ba, có thể quả bóng bạn chơi không phải là một quả bóng tốt, và bạn thì phải đang cố để điều khiển nó.
Môi trường làm nên một cầu thủ xuất sắc. Không phải tất cả, nhưng đa số là vậy. Từ môi trường bóng đá đường phố, những Maradona, Cruyff, Pele, Messi, Aguero, Tevez… ra đời. Ấy là tôi chưa nói tới tác dụng của các khóa đào tạo

Đó là một cái nhìn sâu sắc từ một trong những người làm nên thành công của lò đào tạo bóng đá nổi tiếng La Masia, cái nôi của Tiki-Taka..

Nhiều năm sau đó, liên đoàn bóng đá Tây Ban Nha đã có một số cải cách quan trọng để giải quyết bê bối của những năm 70. Và hệ quả là, các cầu thủ trẻ của họ đã được hưởng lợi rất nhiều từ các ngoại binh số 10. Iniesta, Mata, Fabregas, David Silva, Cazola… - những cầu thủ có lối chơi rất gần với số 10 cổ điển - bắt đầu chứng tỏ được khả năng của mình như những Fantasista đầu tiên của Furia Roja.

Vậy điều gì đã ảnh hưởng trực tiếp, và làm thay đổi triết lý bóng đá Tây Ban Nha? Và chúng xảy ra từ bao giờ? Graham Hunter, phóng viên tờ Sky Sport cho biết:
Tôi chắc chắn 100% rằng lý do đó là Cruyff. Ngay từ lúc đặt chân đến đây, vào ngày 25/10/1973, ông đã bắt đầu khiến cả Tây Ban Nha của thống chế Francisco Franco phải rùng mình, chơi bóng và rao giảng về triết lý bóng đá tổng lực, triết lý bóng đá làm chấn động thế giới, của riêng ông. Thời điểm đó, chế độ của Franco đã sắp kết thúc, người Tây Ban Nha đang bắt đầu đón nhận một thời đại mới. Và Cruyff trở thành một biểu tượng mẫu mực.
Rồi Cruyff ra đi, nhưng ông lại trở lại vào 10 năm sau đó để tạo ra Dream Team và một thời đại mới mang thương hiệu Tây Ban Nha. Họ đã giành được hết danh hiệu này tới danh hiệu khác trên đấu trường châu Âu. 5 danh hiệu và một triết lý bóng đá hoàn toàn khác biệt, đó thực sự là một huyền thoại.

Ngoài ra, cũng trong thời gian này, Barcelona đăng cai thế vận hội 1992, và tuyển Olympic bóng đá Tây Ban Nha vô địch với một lối chơi ấn tượng. Điều này đã truyền cảm hứng cho các thế hệ tiếp theo trong nhiệm vụ cách tân một nền bóng đá.

Các tiền vệ công nhỏ bé nêu phía trên bất ngờ phù hợp hoàn hảo với triết lý bóng đá Tiki-Taka, cũng là những ví dụ về mẫu cầu thủ tổ chức hiện đại mặc dù những người như Iniesta và David Silva giống với hầu hết những số 10 cổ điển. Ngoài những người trên, bóng đá Tây Ban Nha còn sở hữu không ít cầu thủ đẳng cấp, có phẩm chất thiên bẩm như Guti của Real Madrid, nhiều tiềm năng như Julen Guerrero của Bilbao, tinh quái như Ivan de la Pena của Barcelona, hãm nhịp xuất sắc như Carlos Valeron, người được Graham Hunter ưu ái gọi tên “Zidane của Tây Ban Nha”. Hunter nói: “Anh ấy là một cầu thủ đặc biệt! Tôi rất thích anh ấy! Ở cái tuổi đó, người ta vẫn có thể thấy sự thông minh và khát khao chiến thắng trong anh lớn đến chừng nào!


Một phân tích của Graham Hunter về Valeron, nhưng có giá trị tương đối phổ quát cho các tiền vệ kiến thiết bóng:
Tôi cho rằng, ngay khi bạn nhận được bất kỳ một câu hỏi nào về một tiền vệ kiến thiết, bạn phải xác định rằng, lối chơi của họ chỉ đơn thuần là đẹp mắt, hay thực sự hiệu quả. Valeron luôn luôn, luôn luôn muốn chiến thắng và mang lại những điều tốt nhất cho lối chơi cả đội.





So với Mỹ Latin, mẫu cầu thủ số 10 ở Tây Ban Nha bắt đầu mở rộng tầm ảnh hưởng của mình ra toàn đội một cách chậm rãi hơn, tuy nhiên, sau một thế hệ được truyền cảm hứng, cũng như nỗ lực có ý thức, để tạo ra một thứ bóng đá giàu kỹ thuật, Tây Ban Nha đã có 2 chức vô địch châu Âu và 1 World Cup nhờ phép màu của các tiền vệ kiến thiết. Cả thế giới đang nhảy múa theo điệu Tiki-Taka.

Trúc Phong
Dịch từ: Fantasista10.co.uk

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Papadopoulos có phải là một vụ chuyển nhượng mạo hiểm?

(Đường dẫn đến khung thành) - Khi mà tương lai của Suarez vẫn còn rối như tơ vò, Brendan Rodgers rõ ràng có rất nhiều lý do để tăng cường sức mạnh đội hình, chí ít là để đội bóng của ông bớt phụ thuộc vào (và từ đó là bớt tổn thất vì sự ra đi của) tiền đạo người Uruquay này.

Hẳn nhiên, trong tương lai, nếu như Suarez ra đi, Hàng công Liverpool sẽ thực sự gặp vấn đề khi Sturridge, Borini và hạn hữu là Luis Alberto đều... chưa lớn và Gerrard thì không còn sung mãn như thời gian trước. Nhưng trong thời điểm hiện tại, vị trí trung vệ mới là nơi đáng được bổ sung đầu tiên: Đội bóng vùng Merseyside mới chỉ mang về đúng một mình lão tướng Kolo Toure để lấp vào vị trí mà Jamie Carragher bỏ lại, trong khi Brendan Rodgers thì lại đang muốn tống Martin Skrtel sang Napoli của Rafa Benitez.

Tôi không cho rằng Brendan Rodgers lại dám liều lĩnh sử dụng thường xuyên một cầu thủ đã 32 tuổi như Kolo Toure cho một trong hai vị trí trung vệ, vốn đã không lấy gì làm mạnh mẽ của mình, và những cầu thủ kiểu như Coady thì...còn lâu mới lớn. Liverpool cũng có vẻ như không có tiền để mua một ngôi sao thực sự (một ngôi sao có lẽ cũng sẽ khó chấp nhận đến đây khi mà đội bóng này sẽ không được tham dự giải châu Âu mùa sau). Vì thế, hợp đồng mượn trung vệ trẻ (và đang phát triển tốt kiểu như Papadopoulos) với điều khoản mua đứt vào năm sau có thể sẽ là chính sách chuyển nhượng của Liverpool lúc này.

Papadopoulos là một chiến binh bẩm sinh. Nhưng bóng đá Hi Lạp không bao giờ thiếu thốn những chiến binh như thế. Chỉ 10 trận thi đấu chính thức cho Olympiakos, Papadopoulos đã đến Bundesliga từ một quyết định đầy mạo hiểm của Schalke. Từ đó đến nay, trung vệ trẻ này cũng đã có 16 trận thi đấu quốc tế, ghi được 4 bàn thắng.

Nhưng cổ động viên của The Reds cũng có cớ để an lòng khi chí ít, Papadopoulos là mẫu người khao khát thi đấu đỉnh cao thực sự chứ không phải loại chơi bóng chỉ vì tiền như rất nhiều cầu thủ trẻ hiện nay. Anh từng từ chối lời đề nghị từ gã nhà giàu Zenit St. Peterburg để ở lại Bundesliga. Và mặc dù Liverpool không được chơi ở giải châu Âu mùa tới, việc chuyển đến Anfield vẫn sẽ là một bước tiến lớn trong sự nghiệp của cầu thủ trẻ này.

Papadopoulos chỉ xuất hiện được đúng 10 trận trong suốt mùa giải trước vì chấn thương. Nhưng phong độ của anh khi trở lại là thực sự thuyết phục.


Thứ nhất, sức mạnh và khả năng bật cao của cầu thủ trẻ này khiến nhiều người tưởng rằng anh ta còn cao hơn nhiều so với 6'' chiều cao thực tế (tương đương khoảng 183cm), hệ quả là, hết tiền đạo này tới tiền đạo khác bị anh đánh bại mỗi khi tranh chấp bóng bổng (giành chiến thắng đến 83.3% các pha tranh chấp). Thống kê cho thấy chỉ có 3 trên tổng số tất cả các trung vệ có ít nhất 10 trận thi đấu chính thức ở 5 giải đấu hàng đầu châu Âu mùa giải trước là có tỷ lệ chiến thắng bóng bổng tốt hơn trung vệ này. Nếu thực hiện một so sánh nhỏ, thì thành tích chiến thắng trung bình 3 pha tranh chấp trên không mỗi trận của anh thậm chí còn tốt hơn cả trung vệ tốt nhất của Liverpool hiện tại, người sẽ đá cặp với anh trong trường hợp chuyển đến Anfield là Daniel Agger.

Thứ hai, ở Bundesliga chỉ có Kiesling và Mandzukic là có tỷ lệ đánh đầu mỗi trận cao hơn Papadopoulos (0.8 pha/trận). Cộng thêm trung bình 1 cú sút/trận, anh thậm chí còn làm tốt hơn cả 2 trung vệ hàng đầu của Đức là Naldo và Hummels. Khả năng đó sẽ là sự bổ sung tuyệt vời cho một đội hình chỉ ghi được 15.5% số bàn thắng từ 57 pha cố định (thấp thứ tư PL) như Liverpool.

Đương nhiên, một thống kê trung bình chỉ dựa vào 10 trận thi đấu chính thức thì rất dễ không chính xác. Nhưng trong mùa giải trước đó, mùa giải mà Papadopoulos chỉ bỏ lỡ đúng 5 trận, trung vệ mới 20 tuổi (vào thời điểm đó) này cũng đã thể hiện những phẩm chất tuyệt vời và khả năng tiến bộ thần tốc của mình. Tỷ lệ tắc bóng trung bình của anh mùa giải trên là 3.7 pha/trận và tỷ lệ chặn bóng trung bình là 4.1 pha/trận. Mùa đó, chỉ có 4 cầu thủ có tỷ lệ tắc bóng tốt hơn như thế ở Bundesliga.

Trong mùa giải gần nhất, tỷ lệ chặn bóng của Papadopoulos giảm xuống còn 2.9 pha/trận, nhưng khả năng chuyền bóng lại ấn tượng hơn (và đây có lẽ là lý do chủ yếu để Rodgers muốn có anh): Trung bình 38.8 đường chuyền/trận vói độ chính xác 80.2% đã tăng vọt lên thành 53.8 và 89%. Chỉ có 10 cầu thủ thi đấu ít nhất 10 trận ở Bundesliga là có tỷ lệ ấn tượng hơn, và 8/10 cầu thủ đó là người của Bayern Munich.

Bất chấp bị chấn thương chen ngang, trang web WhoScored.com vẫn đánh giá anh là trung vệ thi đấu hiệu quả nhất Bundesliga với 7.45 điểm. Và hẳn nhiên, vì anh chỉ vừa mới bắt đầu tập luyện trở lại, anh cần phải mau chóng là chính mình nếu muốn nửa đỏ của Merseyside xúc tiến thương vụ sẽ đưa anh đến bóng đá đỉnh cao này.


Trúc Phong
Đường dẫn đến khung thành

Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More